Chuyện xin giấy tờ tất nhiên nên nhờ Vương Hồng Kỳ lấy thân phận là trưởng bối trong nhà sẽ thuận lợi hơn Tần An, quả nhiên không lâu sau Vương Hồng Kỳ quay lại mang tờ giấy có dấu đỏ đàng hoàng.
Tần An cười hăng hắc:
- Tôn Tôn, bạn viết giấy phép đi, nói là bị thương phải nghỉ vài ngày, hành động không tiện, nhờ Diệp Tử chiếu cố, thế là cả hai bạn không phải tham gia quân huấn nữa.
- Oa, tuyệt vời.
Nếu không phải ở bệnh viện thì cô đã ôm lấy Tần An rồi:
Tôn Tôn hơi chút do dự, từ khi chơi với Tần An, cô từng chút từng chút một bị y tha hóa rồi, không còn là lớp trưởng nghiêm khắc ngày trước nữa.
Trong khi đó Diệp Trúc Lan đã tính toán xa hơn:
- Nhưng mà suốt ngày ở trong phòng KTX cũng chán lắm.
- Ở KTX làm gì, đến nhà mình chứ, nếu không hai bạn được làm biếng thì mình có gì mà vui, sao phải tích cực như vậy?
Tần An trâng tráo nói:
Diệp Trúc Lan hưng phấn vô cùng ôm chầm lấy Tôn Tôn, thời gian trước đã đành đi, hôm nay bọn họ học động tác bò, sân trường xi măng nóng như thế, cô cảm tưởng da mình sắp bong ra hết.
- Vậy bọn mình ngủ ở đâu, nhà bạn có hai phòng ngủ thôi mà?
Tôn Tôn cũng xiêu xiêu rồi:
- Ngủ phòng mình, mình ngủ ở ghế sô pha.
- Thế thì ngại lắm.
Tôn Tôn lắc đầu, làm gì có chuyện khách tới nhà đuổi chủ ra ghế nằm:
- Nếu ngại thì mình cũng nằm giường vậy, giường mình lớn lắm, ngủ ba người không thành vấn đề... Quan trọng là ai ngủ bên cạnh ai?
Tần An sao bỏ qua cơ hội chiếm chút lợi ích miệng lưỡi:
- Lại muốn ăn đòn rồi, Diệp Tử đánh cậu ấy, mình bị thương, giao nhiệm vụ này cho bạn.
Ở bệnh viện nghỉ ngơi một lúc, Vương Hồng Kỳ lái xe tới khu nhà Tần An, cõng Tôn Tôn lên gác, Tần An vừa mở cửa ra thì thấy Tần Thấm chơi búp bê baie, Tần Thấm nhìn đầu gối Tôn Tôn băng bó, chạy tới hỏi:
- Chị Tôn Tôn bị đau à?
Vương Hồng Kỳ đặt Tôn Tôn ngồi xuống ghế sô pha rồi đi, Tần An xoa đầu Tần Thấm:
- Đúng thế, nên chị Tôn Tôn ở đây vài ngày, Tần Thấm giúp chú chăm sóc chị Tôn Tôn được không?
Tần Thấm rất thích được chú coi mình như người lớn, trịnh trọng gật đầu:
- Dù cháu không thích chị Tôn Tôn, nhưng chị ấy phải tới bệnh viện tiêm rất đáng thương, cháu sẽ chăm sóc chị ấy.
- Cám ơn Tần Thấm.
Tôn Tôn bật cười, cô và Diệp Trúc Lan đều rất thích Tần Thấm đáng yêu, nhưng cô bé lại chẳng thích họ:
Lý Thục Nguyệt từ bếp đi ra:
- Tần An không nói hai đứa tới, để chị nấu thêm cơm.
Nói xong định vào bếp.
- Để em làm cho, bình thường em ăn nhiều, phần của em đủ hai bạn ấy rồi, em làm thêm ít mì là đủ.
Tần An ấn vai chị dâu ngồi xuống:
Lý Thục Nguyệt bấy giờ mới chú ý băng gạc trên chân Tôn Tôn:
- Em làm sao thế này?
- Tôn Tôn bị ngã, không tham gia quân huấn được ạ.
Diệp Trúc Lan sợ Tôn Tôn nói thật đầu đuôi thì họ ngại không dám ở lại đây nữa, nhanh miệng trả lời trước:
- Nghiêm trọng không?
- Không sao đâu ạ, em tới bệnh viện khám rồi, chỉ cần nghỉ vài ngày là được.
Tôn Tôn lườm Diệp Trúc Lan một cái, giọng ngập ngừng, cô không quen nói dối, trả lời chung chung:
- Vậy cứ ở lại đây nghỉ ngơi cho khỏe, muốn ăn uống gì bảo chị, sắp vào học rồi cần tẩm bổ chút mới học được, không cần khách khí, hiểu chưa?
Lý Thục Nguyệt vuốt má Tôn Tôn dặn:
Hai cô gái lí nhí vâng dạ, sự chu đáo của Lý Thục Nguyệt làm cả hai hổ thẹn.
Ăn cơm tối xong, Lý Thục Nguyệt theo thường lệ dẫn Tần Thấm đi tản bộ, hai cô gái tắm rửa rồi trốn vào phòng của Tần An, Tần An tới phòng chị dâu lấy chăn đệm mỏng mang ra ghế sô pha rồi gõ cửa.
- Các bạn chiếm phòng mình cũng không thể không cho mình học chứ.
Tần An lấy lý do quang minh chính đại mà hai cô gái dễ tiếp nhận nhất:
Cửa mở ra, Tôn Tôn ngồi trên giường, Diệp Trúc Lan trốn sau cửa thình lình nhảy ra "òa" một cái làm Tần An giật nảy mình rồi cười khanh khách, hiển nhiên cô vẫn đang ở trạng thái hưng phấn.
- Cái mặt quỷ này đáng yêu quá, làm người ta nhìn thấy chỉ muốn hôn một cái thôi.
Tần An nhéo mũi Diệp Trúc Lan:
- Tần An, mai bạn đi quân huấn, mình và Tôn Tôn có thể lục phòng bạn không?
Diệp Trúc Lan rất tò mò với phòng của con trai, không biết sẽ có phát hiện thú vị gì:
- Được, chỉ cần hai bạn đừng cậy khóa, tránh mình về còn tưởng trộm vào nhà, kết quả bắt được hai mỹ nhân trốn trong tủ.