Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 504: Hối hận. (2)

Chương 504: Hối hận. (2)


Ai cũng có bí mật không để người khác biết tới, Tần An cười:

Tôn Tôn lần nữa lại có cảm giác bị bỏ rơi, hai người này từ lúc mở cửa thân thiết coi cô như không khí vậy, hơi dỗi:

- Đừng lôi mình vào, chuyện này chỉ Diệp Tử thích thôi.

- Nhưng mà hai chúng ta ở trong phòng cũng chẳng có gì vui, phải kiếm việc làm chứ.

Diệp Trúc Lan không bao giờ chịu an phận:

- Chị dâu mình thích xem tiểu thuyết lắm, mình lấy cho các bạn xem.

Tần An vào phòng Lý Thục Nguyệt lấy ra một đống tiểu thuyết ngôn tình ném trong cái rương dưới giường, Lý Thục Nguyệt có thói quen xem tiểu thuyết trước khi ngủ, đôi khi nửa đêm dậy uống nước vẫn thấy phòng cô sáng đèn:

- Oa, nhiều tiểu thuyết quá, còn có đĩa VCD này, không lo không có việc làm nữa.

Diệp Trúc Lan thích xem tiểu thuyết, nghỉ hè sau khi thi xong quá nửa thời gian là cùng Tôn Tôn ở quán Gà Rừng bật điều hòa nằm xem tiểu thuyết, cảm giác cực thích, chỉ là trấn Thanh Sơn có mỗi mấy hiệu cho thuê truyện, sách vừa bẩn vừa cũ, làm gì toàn sách mới thế này:

Để hai cô gái ở trong phòng xem, Tần An ở ngoài phòng khách giải bài tập Olympic vật lý, đợi Tần Thấm về hai chú cháu chơi đùa một lúc dỗ cô bé đi ngủ, sau đó tiếp tục học tập, hai cô gái có đống tiểu thuyết là lờ y đi rồi.

Ngày hôm sau Vương Hồng Kỳ lại tới đưa Tần An và Diệp Trúc Lan tới trường, Diệp Trúc Lan xin nghỉ phép rất thuận lợi, chủ nhiệm lớp nghĩ tới Tôn Tôn là học sinh vùng ngoài, lại là nữ, xem giấy khám bệnh của bệnh viện lại tương đối nghiêm trọng, nếu có vấn đề gì, giáo viên cũng phải gánh tránh nhiệm. Quan trọng là tuy tiếp xúc chưa nhiều, Tôn Tôn để lại ấn tượng rất tốt, ngoan ngoãn nghiêm túc, thành tích học tập cũng thuộc hàng cực tốt, làm sao nghĩ tới cô gái ngoan ngoãn ấy lại bày trò trốn quân huấn.

Tần An thì tham gia quân huấn như bình thường, đêm qua rất thất vọng, cứ nghĩ Diệp Tử thế nào cũng lén ra thân mật với mình, ai ngờ học tới rất khuya rồi vẫn chẳng có gì, nha đầu ngốc đó vớ được cuốn tiểu thuyết là quên béng mình rồi, y rất hối hận.

Giờ thì gần như toàn bộ năm thứ nhất biết chuyện Chu Hồng Chuyên muốn đối phó với y, đi tới đâu cũng có người chỉ chỉ trỏ trỏ, thành tích của y quá tốt, nhiều người không phục, đợi y bị bêu xấu.

Trong khi rất nhiều bạn học giữ khoảng cách sợ tai bay vạ gió, mấy người Chu Hướng Phong, Hồ Đan Huy vẫn thân thiết với y, trải qua chuyện hôm qua quan hệ với Trương Dược và Đồng Quan có cải thiện phần nào, ít nhất hai thằng này không còn đi kiếm chuyện với Tần An nữa, Đường Mị vẫn tới trường, nhưng cầm que ngồi dưới cây bạch dương đọc sách, cô gái này thì hoàn toàn không đếm xỉa tới cái nhìn của người khác về mình.

- Đường Mị, sao bạn không quản chuyện này? Để người ta đến lớp bắt nạt bạn học như vậy à?

Hết giờ Ngải Mộ lấy dũng khí đi tới Đường Mị nói:

- Ai bắt nạt ai? Mình quản được Chu Hồng Chuyên, nhưng không quản nổi cậu ta.

Đường Mị vỗ vai Ngải Mộ:

- Tần An thích chơi trò ấu trĩ, còn mình thì không hứng thú, còn nữa, Ngải Mộ, trẻ con không nên học thủ đoạn người lớn.

Nghe giọng điệu đầy vẻ ưu việt mà Đường Mị vô tình thể hiện ra, Ngải Mộ tức không chỗ phát tiết, xoay người bỏ về lớp, được vài bươc chân dừng ngay lại, chỉ tích tắc mà nụ cười duyên dáng như tự động hiện lên trên môi vô cùng tự nhiên:

- Chủ tịch Bành.

- Ngải Mộ cũng ở đây à? Hai vệ sĩ của em đâu rồi?

Thiếu niên cao ráo mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, sơ vin gọn gàng mỉm cười gật đầu:

- Tần An, đây là chủ tịch Bành Hi Hiền của hội học sinh.

Ngải Mộ kéo Tần An đang ở gần đó tới giới thiệu:

- Trương Dược và Đồng Quan đâu sao không quanh quẩn bên cạnh em thế, anh vừa ở Thái Lan về, mang cho mấy đứa ít quà, lần sau tới lấy nhé.

Bành Hi hiền nói một câu với Ngải Mộ, quay sang Tần An:

- Anh nghe nói tới cậu rồi, phó trưởng ban học tập.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch