Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 508: Quỹ hỗ trợ giáo dục. (2)

Chương 508: Quỹ hỗ trợ giáo dục. (2)


Dương Thanh không nghĩ sẽ nói chuyện nghiêm túc với Tần An thế này, nhưng y đã nhắc tới đành giải thích:

- Cháu không biết rồi, xí nghiệp như thế ở địa phương quy mô hữu hạn, nếu mời họ tài trợ, họ chẳng bỏ ra được bao nhiêu, ít quá chỉ làm mất mặt giáo ủy, người ta nói giáo ủy nghèo phát điên rồi, vài nghìn vài chục nghìn thôi mà cũng không bỏ qua.

- Nếu quỹ giáo dục thì sao ạ? Quỹ này sẽ cung cấp tài chính cho các cuộc thi do giáo ủy tổ chức, còn thiết lập phần thưởng, ví dụ như kỳ thi lựa chọn tham gia Olympic lần này, có thể lập phần thưởng giải nhất, giải nhì...

Tần An nói ra mục đích thực sự của mình:

- Chị dâu cháu có ý lập một quỹ giáo dục như thế.

- Thật sao? Đây không phải số tiền nhỏ đâu.

Dương Thanh đã nói nếu vài nghìn vài chục nghìn, giáo ủy không coi ra gì, bà tuy biết Tần gia có tiền, nhưng tới mức nào chưa từng hỏi tới.

- Bác Dương, bác có nhớ mảnh đất đối diện chính phủ thành phố không bán đi được không? Do chị dâu cháu và chị Tề mua, chị Tề là chủ quán trà đối diện Phong Dụ sơn trang, hai chị ấy mở hội sở thương vụ ở Lâu Tinh, quỹ giáo dục này do hội sở thương vụ đó tài trợ.

- Mảnh đất đó do chị dâu cháu mua à?

Dương Thanh giật mình, mảnh đất đó mấy mẫu, có giá phải mấy triệu:

Tằng Nhất Minh là cánh tay phải của Đường Khiêm Hành, Dương Thanh tới huyện Phong Dụ từng tới quán trà, thân phận Tề Mi có lẽ người ngoài còn chưa rõ, bà thì rất biết, đằng sau nữ nhân đó là Đường Khiêm Hành,.

- Ý chị dâu cháu là, quỹ giáo dục này do hội sở thương vụ và giáo ủy cùng quản lý, bên hội sở giám sát tài chính, còn quyền chi phối trong tay giáo ủy.

Tần An tin Dương Thanh không lý do gì để từ chối:

- Vì sao chị dâu cháu lại muốn lập quỹ giáo dục thế này?

Dương Thanh tuy động lòng song không vội, người ta chẳng vô duyên vô cớ tặng tiền cho mình:

- Hội sở nhắm vào đối tượng khách hàng khá cao cấp, giới doanh nhân và cán bộ chính phủ là khách hàng chính, nên mong giáo ủy sau này có thể an bài hoạt động hội nghị, giao lưu hay chiêu đãi ở hội sở.

Mặc dù quần thể giáo viên không có năng lực tiêu phí cao, nhưng đặc điểm địa vị xã hội, thích thể diện khiến tuyệt đại đa số giáo viên khao khát với những nơi tiêu phí cao cấp này, thi thoảng được tới cũng là một chuyện có thể diện, hoàn toàn không phải là không tiêu phí nổi.

- Chuyện đó thì không thành vấn đề.

Dương Thanh có thể làm chuyện này:

- Đối tượng tiêu phí chủ yếu của hội sở đều là người có địa vị xã hội, có thu nhập cao và tương đối ổn định, những người như thế đa phần có gia đình con cái, hội sở muốn thông qua tài trợ các cuộc thi để từ con cái họ đưa tên tuổi tới tai phụ huynh, như thế dễ có được thiện cảm của họ. Cháu có thể nói, khi họ nghe thấy cái tên này từ miệng con mình, đi qua hội sở, chắc chắn nghĩ, đây chẳng phải nơi tài trợ cho cuộc thi của con mình à? Khi nào rảnh tới xem thứ, chỉ cần trong đầu xuất hiện ý nghĩ này là đủ.

Tần An rất hiểu tâm lý người làm cha mẹ, y cố gắng dùng sở trường của mình để giúp đỡ chuyện kinh doanh của chị dâu và Tề Mi:

- Tính toán này của chị dâu cháu không tệ.

Dương Thanh gật đầu, tuy nói ý tưởng là của người chị dâu, nhưng chàng trai này có thể trình bày một cách mạch lạc rõ ràng đâu vào đó, nắm được tiết tấu từng bước nói rõ câu chuyện, quả nhiên như chồng mình hay khen, không tầm thường, vỗ mu bàn tay Tần An:

- Chi tiết hơn bác sẽ gặp chị dâu cháu nói chuyện.

- Vâng ạ.

Tần An phụ trách mở đầu, còn chi tiết do chị dâu và Tề Mi lo liệu:

- Này Tần An, sắp tới có một cuộc thi võ thuật đấy, cái quỹ này có tài trợ không?

Tằng Phù Dung nghe mà suýt ngủ mất, mãi đến khi xong việc mới hỏi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch