- Con nghe ngóng làm cái gì? Con bớt qua lại với người bạn đó đi, võ thuật cái gì chứ, rõ ràng là lưu manh đánh nhau, bạn con không được giải đâu.
Dương Thanh hiển nhiên không có chút thiện cảm nào với người bạn của con gái, vừa nghe đã nạt ngay:
Té ra là thế, chuyện này nếu thường ngày Tần An không tùy tiện xen vào đắc tội Tằng Phù Dung, bây giờ dù không có chuyện này y cũng kiếm cơ hội tình cờ nói ra, tất nhiên không bỏ qua:
- Trước khi thi vào Nhất Trung cháu cũng tìm hiểu ít tư liệu, mấy năm qua các trường cao trung ở Lâu Tinh vì bồi dưỡng học sinh sở trường đặc biệt, tuyển nhiều học sinh thành tích học tập không đạt, nhất là võ thuật, trong đó tốt xấu lẫn lộn. Có người từ sơ trung đã suốt ngày ở ngoài trường đánh nhau gây chuyện, ỷ vào thể chất tốt mà bắt nạt bạn bè, vậy mà được tuyển thẳng vào cao trung.
Dương Thanh đồng cảm gật đầu:
- Đúng thế đấy, bạn của Phù Dung là một cô gái, vậy mà ngày đầu tới trường đã đánh nhau, bác sợ nó học hư theo.
Tằng Phù Dung thấy mẹ mình lại sắp thuyết giáo bực tức dậm chân về phòng.
- Cháu xem, cháu xem... trước kia nó đâu như thế.
Trong mắt Dương Thanh, đây chính là đặc điểm học thói xấu của bạn:
- Đám học sinh võ thuật trường cháu cũng có những con ngựa hại bầy làm người ta mất hết thiện cảm:
- Không được, cứ tiếp tục thế này là không được, các trường sau này bồi dưỡng học sinh sở trường phải chú ý bồi dưỡng đạo đức, việc tuyển sinh càng thêm khắt khe, ngăn chặn con ngựa hại bầy nguy hại cho hoàn cảnh chung ở ngoài.
Tần An mỉm cười cầm chén trà lên, y không uy hiếp xuông, nhiều chuyện thuận tự nhiên nói ra, kín đáo thúc đẩy còn tốt hơn là nhờ vả người ta, y đã tặng cho giáo ủy một món quà lớn, Dương Thanh ở trong tình huống đầy đủ lý do, thế nào cũng nhắm vào đám Chu Hồng Chuyên làm gương để chỉnh đốn.
Bữa tối ở nhà Tằng Nhất Minh diễn ra rất vui vẻ, Dương Thanh không thổi phòng tài nghệ chồng mình, Tằng Nhất Minh không làm cục trưởng cục công an cũng chẳng lo chết đói. Chỉ mỗi tội ấn tượng của Tằng Phù Dung với Tần An rất tệ, mọt sách, thích làm ra vẻ người lớn, không thức thời, hiển nhiên người bạn kia rất quan trong với cô. Suốt cả bữa cơm bị Tằng Phù Dung lườm nguýt mỉa mai, Tần An chỉ cười cho qua, nhưng Dương Thanh nhìn thấy hết vào mắt.
Quân huấn kéo dài suốt nửa tháng đã kết thúc, Tần An và Đường Mị đại biểu cho học sinh báo cáo với lãnh đạo trường làm rất nhiều người bất bình. Tần An thì tham gia quân huấn muộn một tuần, Đường Mị thì căn bản không thèm tham gia luôn, vậy mà hai người này vẫn đại biểu cho học sinh báo cáo tình hình quân huấn, khiến nhiều học sinh ý thức được, thành tích học tập vẫn là tiêu chuẩn đánh giá duy nhất.
Sau buổi lễ báo cao quân huấn, ngày hôm sau sẽ chính thức đi học, Tần An tới lớp xem thời khoa biểu, khi rời lớp thấy Bành Hi Hiền vẫn bộ sơ mi trắng phẳng phiu đứng ở hành lang, tạo thành đối lập rõ ràng với đám học sinh mặc quân phục.
- Có chuyện gì sao?
Tránh hắn lại vòng vo mất thời gian, Tần An hỏi thẳng luôn.
- Tôi thuận đường đi qua đây.
Bành Hi Hiền nhún vai, ánh mắt tùy ý nhìn cảnh cây cối rậm rì ngoài, tỏ vẻ cậu chưa đáng để tôi chuyên môn tới đây:
- Xem ra cậu vẫn tiếp nhận kiến nghị của tôi, không làm lớn chuyện, vậy mà đám Hồng Chuyên thấp thỏm suốt thời gian qua.. Có điều, nếu không chấp nữa, sao không bắt tay hòa giải? Đều học cùng trường, cúi đầu ngẩng đầu thấy nhau, nói rõ ra là được.
Tần An mỉm cười không đám, định bỏ đi thì Hồng Tân Minh chạy uỳnh uỵch tới, thở hồng hộc, ngón tay chỉ Tần An run rẩy:
- Em, em làm thế là hủy cuộc đời bọn chúng biết không hả?
Giọng ông ta rất lớn tức thì thu hút một đám học sinh vây quanh chỉ trỏ bàn tán, Bành Hi Hiền mặt thoáng biến sắc, nhanh chóng liên tưởng tới chuyện Chu Hồng Chuyên, hỏi vội:
- Thầy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hồng Tân Minh mặt gườm gườm nhìn Tần An đầy phẫn nộ, vừa mới rồi ông ta được gọi lên văn phòng hiệu trưởng, thương lượng chuyện thi đấu võ thuật toàn thành phố.