Đứng trên hành lang, Bành Hi Hiền sắn tay áo sơ mi trắng, cổ tay đeo tràng hạt, quần âu màu xanh thẫm trông vài phần sái thoát tự nhiên, thấy Hồng Tân Minh đột nhiên chạy tới chỉ mặt Tần An chỉ trích hơi ngạc nhiên.
Tần An khóe miệng luôn khẽ mỉm cười có vẻ dễ gật, nhưng ánh mắt bình thản chứa một vẻ kiên nghị quật vường bình tĩnh nhìn Hồng Tân Minh không thèm nói gì hết.
- Thầy Tần, có chuyện gì, thầy từ từ nói.
Bành Hi Hiền vỗ vỗ lưng giúp Hồng Tân Minh thở đều lại:
Hồng Tân Minh mắt nhìn Tần An như muốn ăn tươi nuốt sống, đem chuyện thi tài võ thuật nói một lượt, Bành Hi Hiền mặt mỗi lúc một âm trầm.
- Xem ra không làm cậu thoải mái, cậu không tha cho đám Hồng Chuyên hả, thầy Hồng, chuyện này giao cho em.
Bành Hi Hiền quay sang Tần An:
- Tha được thì nên tha, tôi giúp cậu xả giận, mong chuyện này kết thúc ở đây.
Nói xong đi thẳng tới phòng luyện võ.
Hồng Tân Minh do dự một lúc rồi đi theo, so với Tần An không lộ chút biểu cảm nào, ông ta gửi gắm hi vọng lên Bành Hi Hiền hơn, hắn không phải học sinh bình thường lại có quan hệ tốt với Chu Hồng Chuyên.
Tần An muốn biết Bành Hi Hiền muốn làm gì, lững thững đi theo, không ít học sinh tò mò muốn biết chuyện gì cũng bám theo, nhưng đều cách Tần An một quãng.
Khi Tần An tới phòng luyện võ, một hàng người quỳ trên sàn gỗ trên người ít nhiều đều có thương tích, nhìn thấy y đứng ở cửa mặt đầy phẫn hận, Hồng Tân Minh đã nói với chúng, chúng đã không có hi vọng tham gia thi đấu, với chúng nói đây là chuyện ảnh hưởng cả đời, học văn hóa đã bỏ bê nếu không được thi đấu không có thành tích để đặc cách lên đại học thì tương lai chỉ còn một màu u tối.
Tần An không chỉ ngăn không cho chúng thi đấu, còn không khác gì chặn cả tương lai của chúng.
Bành Hi Hiền đã nới cúc cổ áo ra, mặt lấm tấm mồ hôi, ném cái gậy gỗ đã bị gãy làm hai đi:
Chu Hồng Chuyên mình trần, cơ bắp săn chắc đầy vết xẹo lớn nhỏ trông khiếp người, hiển nhiên là tham gia không ít cuộc ẩu đả, đầu cúi gằm không nhìn rõ ánh mắt, nếu bảo hắn không có oán hận thì không ai tin.
Cảnh tượng này làm đám học sinh bên ngoài nhìn Tần An thêm khiếp sợ.
Tần An đi vào nhặt hai đoạn gậy gỗ lên ngắm ngía chẳng nói chẳng rằng, Bành Hi Hiền giọng vẫn rất lạnh:
- Hồng Chuyên là người anh em của tôi, nhưng hắn làm sai, tôi vẫn giáo huấn, cậu yên tâm, tôi không hề nương tay.
- Tần An, chuyện đã thế này rồi, chúng cũng bị giáo huấn rồi, cũng quỳ xuống xin lỗi em rồi, bỏ qua đi.
Giọng Hồng Tân Minh không được vang vọng như thường ngày, là một giáo viên phải cúi đầu trước một đứa học sinh, lại thua tâm cơ thủ đoạn một đứa học sinh khác, làm ông ta không khỏi sinh ra cảm thán, Liêm Pha già rồi:
Tần An chẳng qua là một thằng hoàn khố ỷ vào trong nhà có bối cảnh mà ngông cuồng, loại học sinh đó Hồng Tân Minh chưa phải chưa gặp, nhưng nói tới gia thế bối cảnh thì ai bằng Bành Hi Hiền, thủ đoạn cùng xử sự rõ ràng cũng hơn Tần An một bậc, Tần An mà đắc tội với hắn, sau này không có kết cục tốt.
- Diễn khổ nhục kế cho ai xem thế?
Tần An ném hai mẩu gậy gãy đi, đút tay vào túi đi về phía cửa:
Bành Hi Hiền vọt người chặn trước mặt, ánh mặt trời từ sau lưng hắn chiếu qua, tỏa bốn phía, cái bóng lớn hoàn toàn bao phủ Tần An.
- Tránh ra.
- Cậu có ý gì?
Bành Hi Hiền cố nén lửa giận xuống:
- Chuyện này còn chưa xong đâu.
Tần An vẫn nói câu đó:
Bành Hi Hiền cười phá lên:
- Tần An, gan cậu không nhỏ, có tin ngông nghênh hơn chút nữa là sẽ bị người ta đánh một trận ném ra ngoài không?
- Bành Hi Hiền, anh nghĩ tôi là thằng ngốc à?
Tần An đâu có ngu mà một mình đi vào gian phòng toàn kẻ địch lại không có chuẩn bị:
- Ý cậu...
Bành Hi Hiền chưa nói hết câu đã cảm giác cái gì đó nặng trịch đáp lên vai, trở tay tóm lấy, đồng thời tay còn lại giật cú cùi trỏ dữ dội, định khom lưng ném kẻ tập kích mình qua vai, kết quả đòn thế hữu hiệu, nhưng bị lực rất mạnh đảy vai, lảo đảo ngã vào phòng:
Vương Hồng Kỳ đứng ở cửa, mặt không có chút biểu cảm nào.