Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 512: Phải làm thế nào? (2)

Chương 512: Phải làm thế nào? (2)


Chu Hồng Chuyên thấy bạn bị đánh, gầm lên lao tới, Bành Hi Hiền kéo ngay lại:

- Hồng Chuyên, đừng kích động.

Tần An nhìn đôi mắt như dã thú lồng lộn của Chu Hồng Chuyên, thở dài:

- Các anh vẫn chưa hiểu vì sao tôi nói chuyện này chưa xong, các anh không đắc tội với tôi. Bành Hi Hiền đánh các anh một trận, vậy là các anh nghĩ mình đủ tư cách đạo đức rồi à, như vậy là giáo ủy sẽ cho các anh thi đấu? Bày trò này trước mặt tôi thì ích gì, các anh đánh giá tôi cao quá, nghĩ rằng tôi nói một câu thì giáo ủy sẽ tha cho các anh à. Nghĩ kỹ đi, xem phải biểu hiện thế nào...

- Vậy em nói xem phải làm sao?

Hồng Tân Minh cuống lên:

- Làm sao để võ sinh có hình tượng tốt, không khiến người ta cho rằng là những kẻ chỉ biết ỷ mạnh hiếp yếu, không nghĩ ra à? Ví dụ như nhân lúc rảnh rỗi giúp tiểu học thí điểm sửa lại cái sân mấp mô, tu bổ tường bao đã cũ kỹ, ví như dạy các em học sinh tiểu học luyện võ rèn luyện sức khỏe... À, khi làm mấy việc đó nhớ tươi cười, đừng dọa bọn nhỏ.

Tần An mỉm cười bổ xung:

- Phải rồi, trước cổng trường tiểu học thí điểm giờ tan học xe cộ qua lại rất đông, nếu có các anh lớn mặc võ phục đỏ giúp các em nhỏ qua đường sẽ là hình ảnh rất đẹp đấy.

Cả bọn ngỡ ngàng, chưa bao giờ đứa nào nghĩ tới những chuyện này, trong tư duy cố hữu của chúng, là nhở vả quan hệ, chạy chọt xin xỏ cơ.

- Hi vọng các anh thấy những đứa bé vui vẻ cảm kích mời mình một cái kéo mút mà hiểu chúng đáng yêu thế nào, cần trân trọng bảo vệ ra sao. Tôi muốn cho các anh biết, khi bản thân các anh dựa vào sức mạnh dễ dàng tổn thương người khác ra sao, thì cũng sẽ có người dễ dàng tổn thương các anh như thế, tôi không hi vọng gì các anh có thể thay đổi hoàn toàn, chỉ cần biết, nếu các anh còn như cũ, chuyện này mãi mãi chưa xong.

Vương Hồng Kỳ đứng giữa cửa, Tần An nói xong bước ra ngoài, trong phòng luyện võ vẫn im phăng phắc, từ đầu tới cuối mọi chuyện xả ra đều nằm ngoài dự liệu của họ.

- Tần An đợi đã.

Bành Hi Hiền thoáng sững sờ rồi đuổi theo gọi:

Tần An nghi hoặc quay lại trông hắn không giống muốn gây chuyện với mình.

- Tôi quả thực không nghĩ tới giải quyết sự việc theo hướng này, tôi rất thích cậu, chúng ta kết bạn nhé.

Bành Hi Hiền khôi phục dáng vẻ sáng láng của mình đưa tay ra:

Tần An bắt tay hắn, nếu chuyện máu chó một nụ cười hóa giải ân thù mà tồn tại, trên đời chẳng có con chó nào còn sống:

- Chúng ta không cùng một loại người, bằng hữu thì miễn, anh không gây phiền toái cho tôi là đủ rồi.

Bành Hi Hiền vẫn mỉm cười nhìn Tần An và Vương Hòng Kỳ rời đi.

Tần An trên đường về tiểu khu đi qua chợ mua về một túi táo.

- Oa, táo to quá, vừa to vừa đỏ.

Tần Thấm cầm quả táo lên, ngẫm nghĩ rất lâu rồi nhận xét:

- Đỏ như đít khỉ.

- Tần Thấm, sau này không được so sánh như thế, phải nói táo vừa to vừa đỏ như mặt trời.

Lý Thục Nguyệt đính chính:

- Lần trước đi vườn thú, chú nói khỉ con hồi nhỏ nghịch ngợm bị mẹ đánh đỏ đít, lớn lên đít vẫn đỏ, bảo Tần Thấm phải ngoan, nếu không cũng bị mẹ đánh như thế rất khó coi.

Tần Thấm hai tay ôm quả táo lớn định gặm, nhớ ra chưa rửa liền đưa cho mẹ:

- Con mang táo cho chị Đường Mị đi, chị Đường Mị thích ăn táo nhất đấy.

Lý Thục Nguyệt chọn quả táo to nhất đưa Tần Thấm:

- Vâng

. Tần Thấm cầm quả táo tưng tưng nhảy ra ngoài, xem ra thích chị Đường Mị lắm, nhớ trước kia ăn cái gì cũng để giành chú phần ngon nhất, Tần An nhún vai gọi:

- Diệp Tử, Tôn Tôn, ra ăn táo.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch