Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 516: Chị dâu luôn xinh đẹp. (2)

Chương 516: Chị dâu luôn xinh đẹp. (2)


Giờ tự học buổi sáng, Cung Lâm Tường đi vào lớp.

Đầu tiên an bài chỗ ngồi, lúc quân huấn mọi người tự ý chọn chỗ, bây giờ Cung Lâm Tường dựa theo chiều cao bố trí, không như giáo viên chủ nhiệm lớp bình thường chiếu cố học sinh thành tích tốt ở vị trí tốt.

Đám Chu Hướng Phong, Hồ Đan Huy, Thái Quốc Vinh, Dương Xuân đều cao vị trí đều ở phía sau, Tần An vẫn ngồi cạnh Chu Hướng Phong, phía trước là Ngải Mộ và một cô gái khác tên Bàng Diệu, cả hai đều khá cao ráo, bên phải là Trương Dược và Đồng Quan, chỉ cách nhau lối đi.

Đường Mị là người duy nhất không ngồi theo sự an bài của Cung Lâm Tường, nhưng lại được ông tán thưởng, vì cô chủ động xin ngồi ở chỗ cửa sau lớp, thường chẳng ai thích ngồi ở cái chỗ mà người ta ra ra vào vào đều đi qua như thế.

An bài chỗ ngồi mất nửa tiết học, chuyện tuyển cử điều chỉnh vị trí cán bộ lớp mà đám Ngải Mộ chờ đợi không có, Cung Lâm Tường trực tiếp chỉ định các vị trí, Ngải Mộ làm lớp phó, vẫn kiêm cả cán bộ tuyên truyền và giải trí, coi như cũng hài lòng, vì dù thế nào cũng hơn Tần An chỉ là cán bộ học tập.

- Kỳ thi lựa chọn Olympic thành phố đã bắt đầu, người xuất sắc nhất sẽ đại biểu cho thành phố chúng ta đi thi ở địa khu, thầy rất vui mừng thông báo với các em, bạn Tần An đã báo danh, chúng ta hãy chúc bạn ấy có thành tích tốt.

Cung Lâm Tường đứng trên bục giảng vỗ tay:

Tiếng vỗ tay lác đác vang lên, càng là ngôi trường phải lựa chọn khắt khe như Nhất Trung, đám học sinh càng ghen tỵ kèn cựa với nhau, không đơn thuần như thời sơ trung.

Nhiều người muốn đợi chê cười Tần An, nhưng mà năm thứ nhất đi thí không có thành tích tốt là bình thường, chê cười người ta cũng chẳng đủ cớ, khiến càng ít người hứng thú với thông tin này.

- Tần An, đừng làm bêu mặt nữa, cậu mà lọt vào top 10 thành phố, tôi ăn cả cái bàn.

Trương Dược thấp giọng trêu chọc:

- Ê, cậu phải nói cho rõ, nếu cậu ta lọt vào top 10 từ dưới lên thì cậu phải ăn bàn à?

Đồng Quan nói có vẻ chu đáo hơn, ý châm chọc càng rõ:

Tần An chẳng buồn để ý hai thằng này mà nhìn sang Đường Mị, với thành tích khiếp người của Đường Mị, đáng lẽ không nên bỏ qua kỳ thi này chứ? Tần An cảm thấy Đường Mị có thiên phú cao hơn mình nhiều, càng giống hình tượng thiên tài lập dị trong các bộ phim, hay cô ấy chưa học kiến thức cao trung?

- Tần An cố lên, hai bạn, nếu Tần An vào mười thứ hạng đầu, nhớ ăn bàn nhé.

Ngải Mộ quay xuống nháy mắt, giơ hai nắm đấm làm động tác cổ vũ, vừa nghịch ngợm lại đáng yêu:

Tần An có thể cảm giác hai ánh mắt giết người chiếu về phía mình, đúng là nằm im cũng trúng đạn, cô gái này không biết vô tình hay cố ý gây thêm phiền phức cho mình nữa.

Kết thúc tiết tự học, cả lớp náo nhiệt hẳn lên, mọi người ngồi ở chỗ làm quen với bạn học mới, đám nam sinh Tần An thì ra hành lang.

Cuộc sống cao trung thực sự bắt đầu rồi, Tần An ngồi lan can xi măng nhìn đám bạn học cười đùa ồn ào, lòng khoan khoái ngả người ra sau, vừa vặn bắt gặp một đám con gái dựa lan can nhìn xuống.

- Lầu dưới là lớp nào thế?

Một cô nữ sinh lớn gan bắc tay làm loa hỏi:

- 156, còn các chị?

Tần An mỉm cười đáp lớn:

Nghe thấy hai bên đối đáp đám Hồ Đan Huy đều thò đầu ra nhìn, mấy cô gái không xấu hổ lại còn khúc khích cười đùa.

- 164, lớp 156 các bạn có một người tên Tần An đúng không?

Cô nữ sinh hỏi:

- Chính là tôi, bên cạnh là Hồ Đan Huy, Chu Hướng Phong, Thái Quốc Vinh, Dương Xuân...

Tần An không quên bạn, chỉ từng người giới thiệu:

- Đều rất đẹp trai, các chị có muốn xuống kết bạn không?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch