Mấy cô gái lầu trên cười nghiêng ngả, tiếng cười trong trẻo êm tai, ríu rít bàn tán, không ngờ nam sinh mở miệng ra gọi "chị" lại là Tần An, không hề có vẻ lưu manh như tin đồn, đẹp trai sảng khoái, có vài phần chững chạc.
- Tại sao các cậu không lên đây, nếu các cậu lên đây, chúng tôi sẽ nói cho các cậu biết tên cô gái xinh đẹp nhất lớp chúng tôi.
Mấy cô gái đẩy một cô gái xinh đẹp nhất ra giữa, bọn họ tất nhiên không chủ động chạy xuống, giờ bảo đám Tần An lên cũng chỉ là nói đùa thôi:
- Cô gái xinh đẹp nhất lớp các chị là Tôn Tôn chứ gì?
Tần An làm vẻ điều kiện này mất sức hấp dẫn rồi:
- Tôn Tôn học lớp 158, Chu Nhã Nam mới là hoa khôi của lớp chúng tôi.
- Á, đồ ngốc, mắc bẫy rồi đấy...
Cô gái khác nhận ra đánh một cái:
- Tần An, cậu thật gian.
Tần An ở dưới cười lớn, đám Hồ Đan Huy nhìn cô gái tên Chu Nhã Nam kia không chớp, quả thực rất xinh đẹp, nhất là đôi mắt nai long lanh, bị sáu bảy đứa con trai nhìn chằm chằm, Chu Nhã Nam má đỏ bừng, che mặt rời lan can.
Nam sinh nữ sinh cao trung đã vài phần trưởng thành rồi, không còn kiêng kỵ chủ đề khác giới nữa, không chỉ biết nhìn nhau đỏ mặt, còn biết hẹn hò dưới gốc cây, hết giờ học gặp gỡ chân tường vắng vẻ, hoặc nắm tay nhau trong công viên, mơ ước cùng lên đại học, đó là nơi cuối cùng tránh xa thế gian trần tục để có thể tìm kiếm một phần tình cảm thuần khiết.
Cho dù cuối cùng lưu lại hồi ức phí hoài, nhiều năm sau chúng ta cũng không phải hối hận về thứ từng có.
Ánh mặt trời ngả dần về phía tây không còn nóng nực nữa, cảm giác lờ đờ sau buổi trưa tan đi, thoải mái nhất là ngồi trên lan can nói chuyện, nhìn các cô gái lớp bên túm tụm đi qua, nhìn trộm gò má xinh xắn, lướt qua bầu ngực nhấp nhô, hay cơn gió vô tình cuốn mép váy hé lộ cặp đùi trắng mượt mà.
Thời sơ trung thì đám con trai thường làm vẻ khinh thường không thèm nhắc tới con gái để thể hiện khí độ nam tử hán, lên cao trung hoàn toàn ngược lại, các cô gái là đề tài bàn luận sôi nổi nhất.
Nổi tiếng nhất trong những nữ sinh năm thứ nhất là Ngải Mộ, mỹ nữ nổi danh Nhất Trung thời sơ trung, qua miệng học sinh lên thẳng truyền khắp trường, nhiều chuyện của Ngải Mộ được kể rất nhiều lần, cho dù cô càng thêm xinh đẹp, đám nam sinh theo bản tính càng chú ý khuôn mặt mới mẻ hơn như Tôn Tôn, Chu Nhã Nam, Diệp Trúc Lan, Tần Hồng Thương..
Tôn Tôn vẫn buộc cái đuôi ngựa kiêu ngạo của mình, vẻ mặt lãnh đạm như chẳng quan tâm xung quanh, bị cả đám nam sinh nhìn chằm chằm vẫn ngẩng cao đầu bước đi, dù ngẫu nhiên chạm ánh mắt ai đó, vẻ xa cách của cô khiến người đối diện chột dạ quay đầu.
Cách nói chuyện ngây thơ đáng yêu, vóc dáng cân đối xinh xinh, tính cách vui vẻ hoạt bát như cô gái nhà bên, ngay cả khi ngồi yên tĩnh một mình cũng có nụ cười nhẹ hiện lên môi, vẻ đẹp thuần mỹ của Diệp Trúc Lan càng dễ lấy thiện cảm của người khác.
Diệp Trúc Lan không có khuôn mặt xinh đẹp như họa làm người ta nín thở như Tôn Tôn, không có vẻ quyến rũ toát ra từng cử chỉ làm nam sinh tim đạp loạn xạ như Ngải Mộ, không có đôi mắt nai của Chu Nhã Nam hay vóc dáng người mẫu của Tần Hồng Thương, vẻ đẹp thuần tịnh tự nhiên, cô vẫn là nữ sinh được nhiều người thích nhất, cộng cả nam và nữ.
- Tần An, buổi chiều tan học tới hội học sinh họp nhé.
Ngải Mộ tới chỗ Tần An nói:
Mỗi lần nghe Ngải Mộ nhắc tới chủ đề hội học sinh với Tần An, Trương Dược và Đồng Quan đều hậm hực vì không xen vào được.
- Ừ, hi vọng đây là cuộc họp cuối cùng trước kỳ nghỉ quốc khánh.
Tần An uể oải đáp, kỳ thực hội học sinh chẳng có mấy việc, chẳng qua là phối hợp với lãnh đạo trường tham gia quản lý học sinh, khi hoạt động gì thì phát đọc học sinh tham gia, vậy mà Bành Hi Hiền định ra chế độ tuần họp một lần, gặp mặt hai lần, hết sức vô vị:
- Có việc gì đâu mà cứ họp suốt thế?
- Hình như quốc khánh tổ chức cuộc thi đấu võ thuật toàn thành phố, hội học sinh bị gọi đi làm tráng đinh, lúc đó phải tới phục vụ hiện trường, nhiều việc lắm.