Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 518: Giả dối? (2)

Chương 518: Giả dối? (2)


Ngải Mộ suy đoán:

- Quốc khánh tôi phải về nhà, không có thời gian.

Tần An lắc đầu ngay, mẹ y đã trông mong ngày này cả tháng để nhồi vịt cho mình rồi, không về làm sao được:

- Cậu vẫn phải tham gia họp, xem anh Bành an bài như thế nào.

Ngải Mộ nhỏ nhẹ khuyên, cô biết Tần An ương lên cứng nào thế nào rồi:

- Đã báo cho Đường Mị chưa?

Tần An chỉ Đường Mị cầm cuốn sách lớn vừa đi vừa đọc:

- Anh Bành nói sẽ tự mình thông báo cho bạn ấy, hình như rất hứng thú với Đường Mị.

Ngải Mộ áp nhỏ giọng nói, hiện giờ cô giữ thái độ kính nhi viễn chi với cô lớp trưởng khó lường này.

- Khẩu vị của anh ta thật độc đáo.

Tần An thấy Đồng Quan và Trương Dược cứ nhìn mình như phòng trộm, cố tình nói:

- Ngải Mộ, bạn xinh đẹp như vậy, sao anh ta chỉ coi bạn như em gái thế?

Quả nhiên hai thằng kia tái mặt.

Ngải Mộ vươn tay đánh khẽ Tần An một cái phối hợp với cái liếc mắt đầy phong tình:

- Không phải loại hứng thú đó.

- Nếu là tôi thì tránh xa Đường Mị ra, Bành Hi Hiền chưa đủ tầm với cô ấy đâu, một số người không phải tùy tiện hứng thú mà được.

Tần An bóp trán, vì Bành Hi Hiền cũng rất hứng thú với y, phải kiếm cơ hội cho hắn biết làm người không nên có hứng thú tràn lan như vậy mới được:

- Cậu có biết rốt cuộc Đường Mị có bối cảnh gì không?

- Làm sao biết được.

Tần An cũng tò mò lắm, nhưng quan hệ giữa y và Đường Mị chẳng ra sao để hỏi thăm bối cảnh gia đình của người ta:

- Mình thấy Đường Mị rất giả dối.

Ngải Mộ bĩu môi:

- Cô ấy đáng ghét thật, nhưng làm gì tới mức giả dối?

Tần An lắc đầu, một người không vừa ý là trở mặt ngay rất khó tiếp xúc, nhưng chắc chắn không giả dối:

- Hừm... để xem

Ngải Mộ khẽ hừ một tiếng đi tới bàn Đường Mị, cầm sách ôn luyện thi kiểm tra chất lượng năm thứ nhất vừa được phát, làm ra vẻ mặt chỉ một đề trong đó hỏi:

- Đường Mị, đề này khó quá, chỉ cho mình được không?

- Mình không biết làm.

Đường Mị nghiêng đầu gà sang bên, cứ như nhìn là thấy buồn ngủ:

Ngải Mộ không nói thêm quay về chỗ ngồi, ánh mắt rõ ràng nói với Tần An, không phải giả dối thì là gì, đề bài đó ngay cả cô cũng giải được, không có chuyện Đường Mị lại không biết làm.

Tần An không biết nói thế nào, tính cách Đường Mị là thế, với anh cũng lãnh đạm, khá giống Tôn Tôn, có điều nếu gặp Tôn Tôn hỏi chuyện học tập, Tôn Tôn sẽ nhiệt tình giải đáp.

....

Một ngôi trường học quy mô siêu lớn như Nhất Trung, tan học là cảnh tượng rất tráng lệ, học sinh đeo cặp sách từ phòng học ùa ra, hòa với nhau ở hành lang thành dòng lũ, bước chân khiến cả khu phòng học rung chuyển. Học sinh ngoại trú dẫn xe đạp rời trường, học sinh nội trú đổ về nhà ăn hoặc KTX.

Tần An, Ngải Mộ và Tôn Tôn đi cùng nhau, đây là lần đầu Tần An tham dự cuộc họp chính thức của hội học sinh, Ngải Mộ đi trước dẫn đường.

- Quốc khánh vẫn về nhà chứ?

Tần An hỏi Tôn Tôn:

Tôn Tôn gật đầu, cô rất nhớ cha mẹ, lần đầu rời nhà lâu như thế, lại không phải là đi chơi, cuộc sống KTX lại vất vả, khiến cô dù tính cách độc lập nhận ra những thứ chỉ có khi ở cùng cha mẹ:

- Diệp Tử nhắc suốt đấy.

Hai người họ đi sau thì thầm, Ngải Mộ quay lại mỉm cười:

- Sắp tới rồi, phòng họp ở tầng trên cùng..

Ánh mắt hai cô gái va chạm nhau, mang ý vị khác thường, Tôn Tôn biết Ngải Mộ ngồi ngay bên trên Tần An, cô không bao giờ chủ động tiếp cận nam sinh lạ, Ngải Mộ thì hoàn toàn trái ngược, mà Tần An thì lại là loại mồm mép ba hoa, mỉm cười che dấu tâm sự:

- Ngải Mộ, hôm nay họp gì thế?

Ngải Mộ cũng mỉm cười tự nhiên:

- À, là thế này...







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch