Khi ba người Tần An tới nơi thì đại đa số thành viên hội học sinh đã có mặt, phòng làm việc rất rộng, tường treo rất nhiều giấy khen, chính giữa có một cái bàn dài, bên trên có những tờ giấy viết tên tuổi và chức vụ, Bành Hi Hiền ngồi trên cùng, bên trái là chỗ phó chủ tịch Đường Mị, bên phải là bí thư chi bộ đoàn, trưởng ban tuyên truyền, trưởng ban học tập... sau đó là phó trưởng ban, đến cuối bàn là thành viên thường, chỗ ngồi không có tên.
Tần An đếm sơ qua, không ngờ có hơn năm chục người, tổ chức cũng ra dáng lắm, như họp thường vụ vậy, có lẽ Bành Hi Hiền hưởng thụ cảm giác làm lãnh đạo này.
Tôn Tôn và Ngải Mộ đi cùng nhau tất nhiên cực kỳ thu hút, Tần An thành cái lá xanh đáng thương không ai chú ý, à nói thế không hẳn, có Chu Hồng Chuyên dùng thái độ ma cũ nhìn y, thằng này mà cũng thuộc hội học sinh? Ấn tượng của Tần An về nơi này cấp tốc giảm mạnh.
Cuộc họp chưa bắt đầu, mọi người quay sang bàn tán với người bên cạnh, Bành Hi Hiền chỉnh lý tư liệu, thấy Tần An mỉm cười gật đầu, thừa nhận so với học sinh cùng tuổi, tên này có phong độ lắm, chỉ là hắn hứng thú với mình, làm Tần An thấy rất phiền.
Không lâu sau ghế nào cũng có người, riêng chỗ Đường Mị là trống.
Bí thư chi bộ đoàn Chu Kiến Bân xem thời gian, sốt ruột nói:
- Hi Hiền, thông báo cho Đường Mị chưa?
Đáng lẽ Chu Kiến Bân năm nay thành phó chủ tịch, đột nhiên có người xen ngang, làm hắn chướng mắt với Đường Mị.
Két một tiếng, Đường Mị đẩy cửa đi vào, váy hoa áo sơ mi và cái đầu bù xù quen quộc, tay ôm cuốn sách dày, đôi mắt đờ đãn sau kính dày nhìn bốn xung quanh.
Không cần giới thiệu, một màn cầm cành cây đuổi đám con trai chạy tán loạn với kiểu ăn mặc độc đáo, mọi người đều biết cô là ai.
- Ngồi đi, chỉ đợi mỗi em thôi, cuộc họp bắt đầu rồi.
Bành Hi Hiền nhiệt tình chỉ chỗ ngồi bên cạnh:
Đường Mị cứ như tai điếc, chẳng thèm nhìn Bành Hi Hiền, vào góc phòng lấy một cái ghế, đi tới đá chân ghế Tần An:
- Nhích ra.
Lúc khác mà Đường Mị có thái độ này thì đừng hòng có chuyện đó, nhưng lúc này thì Tần An cười rất bất lương, rất vui lòng phối hợp với Đường Mị, cô gái này không phải là thông minh nữa, mà là thứ yêu quái rồi.
Đường Mị ngồi xen giữa Tần An và Ngải Mộ, đặt cuốn sách bìa da to nặng trịch như mấy cuốn sách phép thuật trong truyện Harry Potter, mở sách ra chống cằm xem, không khác gì lúc ở trên lớp.
- Đường Mị, chỗ của em ở đây cơ mà.
Bành Hi Hiền sững sờ:
- Rõ ràng chỗ tôi ở đây.
Sớm nghe nói cô bé này rất quái dị, Bành Hi Hiền kiên nhẫn chỉ tờ giấy ghi tên chức vị, Đường Mị đứng lên, khi ai cũng nghĩ cô chuyển chỗ thì Đường Mị chỉ lấy mỗi tờ giấy đặt vào chỗ hiện tại.
Trong phòng truyền ra tiếng cười cố áp chế, Bành Hi Hiền xưa nay trong hội học sinh nói một là một hai là hai, bị cô bé mới tới làm thộn mặt ra, không ai nhịn nổi cười.
- Đường Mị, em đã gia nhập hội học sinh phải tuân thủ quy định chế độ hội.
Bành Hi Hiền nghiêm nghị nói, hắn không cho ai khiêu chiến quyền uy của mình:
- Quy định nào ghi tôi phải ngồi cạnh anh? Tôi quen anh đâu, ngồi gần thế làm gì?
Đường Mị chỉ Tần An và Ngải Mộ:
- Mọi người không phải đều ngồi cùng người quen à?
Tần An đã biết sẽ thế này mà, phụ họa:
- Lý do không tệ.
Cơ thịt trên mặt Bành Hi Hiền liên tục co giật, đứng lên chỉ chỗ mình:
- Đây là cuộc họp chính quy, không phải là bạn học tụ hội mà ngồi tùy tiện, nếu không chẳng lẽ em còn muốn ngồi cả chỗ của tôi à?
- Chỗ anh vừa ngồi còn ấm, tôi ngồi làm gì?
Đường Mị lắc lắc đầu tỏ vẻ mất kiên nhẫn lại như không chịu nổi sự ngu xuẩn đó, lật sách xem:
- Được lắm, được lắm, em thực sự muốn thế hả?
Bành Hi Hiền thấy mình không thể để một con bé khiêu khích mà nổi giận, như thế quá mất phong độ, không phải hành vi lãnh đạo, nén giận ngồi xuống:
- Nếu vậy em không cần tham gia cuộc họp hôm nay nữa, tôi sẽ phản ánh với lãnh đạo trường.