Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 520: Chủ tịch và phó chủ tịch. (2)

Chương 520: Chủ tịch và phó chủ tịch. (2)


- Sao anh không nói sớm, mất thời gian quá.

Đường Mị kéo ghế đi luôn, không chút lưu luyến:

Cả phòng ngỡ ngàng nhìn Bành Hi Hiền, chưa ai từng trải qua chuyện này, thậm chí chưa nghe thấy, đến khi bóng dáng Đường Mị biến mất vẫn còn hoang mang, Bành Hi Hiền nóng mặt nhìn quanh, tay chỉ thẳng ra cửa:

- Có ai còn thấy mất thời gian của mình không? Có thể ra về.

Tần An đứng dậy thong thả rời văn phòng, y thực sự quá bội phục cô lớp trường của mình rồi.

- Tần An đứng lại.

Bành Hi Hiền vỗ mạnh bàn, Đường Mị bỏ đi đã đành, hắn phản ảnh lên trường, dù cô gái đó có bối cảnh thế nào, trường cũng phải duy trì tính kỷ luật, nhưng nếu thêm cả Tần An bỏ đi, thành hai học sinh có phân lượng nhất năm đầu đều đi, hắn sẽ bị lãnh đạo trường nghi ngờ năng lực lãnh đạo, lòng sinh cảm giác nguy cơ:

- Đường Mị không thích hợp làm phó chủ tịch, tôi sẽ tiến cử cậu thay thế.

Cả Đường Mị và Tần An đều có bối cảnh khó lường, dưới tình huống này di chuyển mâu thuẫn thành giữa hai người bọn họ là tốt nhất, đồng thời có thể thừa cơ quan sát xem lãnh đạo trường học đối đãi với Tần An và Đường Mị ra sao, có thể lĩnh ngộ được nhiều thứ.

Cả phòng láo nháo, thành viên hội học sinh nhìn Tần An đầy ghen tỵ, dù sao người tâm cơ như Bành Hi Hiền là số ít, đa phần không thể hiểu được toan tính của hắn.

- Bành Hi Hiền, anh muốn đi trêu chọc Đường Mị thì đó là chuyện của anh, đừng kéo tôi vào, nếu anh không muốn làm chủ tịch hội học sinh nữa thì thử xem.

Tần An không ngại khích lại Bành Hi Hiền một phát, kệ phản ứng của người khác đi ra khỏi phòng, lịch sự khép cửa lại gật đầu mỉm cười:

- Làm m ất thời gian của mọi người rồi.

Đi xuống tầng dưới thấy cái váy hoa nhỏ lặng lẽ đứng ở trong khuôn viên trường rập rạp cây xanh, cách ăn mặc chẳng ra thể loại gì cùng mọi cung cách ứng xưa không hòa nhập phải chẳng là một loại thể hiện nội tâm cô độc.

Đường Mị luôn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, chứ không phải là ngốc, thậm chí là cực kỳ thông minh mới đúng, Tần An không tưởng tượng ra được hoàn cảnh gia đình thế nào khiến cô như thế, chỉ thấy cô gái này có chút đáng thương, so với Diệp Trúc Lan đơn giản hạnh phúc, trong lòng cô gái này chắc chứa nhiều thứ u ám?

- Đường Mị.

Tần An đi qua gọi một câu xem như chào hỏi:

- Tôi đang đợi cậu.

Đường Mị nâng kính mắt lên nói đơn giản:

Tần An tò mò:

- Đợi tôi làm gì?

- Về nhà.

Nước mắt chảy dài sau lớp kính dày, khuôn mặt quật cường ngốc nghếch như có thứ gì đó đang sụp đổ, Tần An thẫn thờ, ngơ ngơ nhìn hướng mặt trời hạ xuống, người khác, nhưng khung cảnh và ánh mắt quá giống, khẽ gật đầu:

- Ừ.

Đường Mị cúi đầu xuống, lấy khăn tay trong túi ra lau mắt kính lại đeo lên:

- Suốt ngày ở cùng những kẻ ấu trĩ này, thật vô nghĩa.

Tần An làm động tác mà ý chẳng hiểu là gì, với cô gái có trí thông minh như Đường Mị, hẳn thấy xung quanh mình như đều là trẻ con mẫu giáo, phiền phức khó chịu.

- Vì sao học cao trung?

Đường Mị chợt hỏi:

- Vì sao không học?

- Vì Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn à? Chuyện đó tôi có thể đoán ra, nhưng cậu có thể làm những chuyện ý nghĩa hơn mà.

- Một phần là vì họ, một phần là vì hi vọng của cha mẹ, trong mắt cha mẹ tôi, học tập là một chuyện quan trọng trong đời người giống như lấy vợ sinh con. Còn một nguyên nhân nữa, tôi thích cuộc sống đơn giản này, có lẽ bạn thấy khó chịu vì người xung quanh quá trẻ con ngốc nghếch, tôi lại thấy sự ngây thơ ngốc nghếch đó đáng quý.

Tần An vòng hai tay ôm đầu, nhìn bầu trời:

- Tôi không biết chuyện ý nghĩa hơn mà bạn nói là gì, với tôi những thứ đơn giản tôi đang có là toàn bộ ý nghĩa cuộc đời.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch