Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 526: Quán nhỏ của Lý Ngọc. (2)

Chương 526: Quán nhỏ của Lý Ngọc. (2)


- Đủ rồi, không mang được nữa đâu.

Tần An biết dụng ý của chúng, nhưng không thể giúp bằng cách này:

- Các cậu mua nhiều thế làm gì?

Lý Ngọc bán được nhiều hàng thì vui lắm, cả ngày có khi không bán đươc nhiều đến thế:

- Liên hoan à?

- Ừ, Tần An không mấy khi về.

- Có cần mình giúp không? Vẫn tới quán Gà Rừng hả?

Lý Ngọc chỉ chỉ, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên thường tới mua hàng, đôi khi có mẹ cô trông hàng, cô cũng qua đó chơi:

- Không cần đâu.

Tần An chia đồ làm ba phần:

- Hai đứa mày mang đồ về đi, tao nói chuyện với Lý Ngọc chút, lát nữa về.

Hai thàng bê đồ đi ngay, cảm giác tiếp tục ở lại, Tần An có khi nói chuyện làm chúng xấu hổ, trừng mắt uy hiếp Tần An một cái rồi khệ nệ bê đống đồ đi.

Tần An nhìn Lý Ngọc quần áo cũ kỹ mỏng manh, mái tóc rối bay phất phơ, gầy gò mong manh, chợt thấy bao thuốc lá Bạch Sa, đây là loại thuốc là mười mấy năm sau cũng chỉ năm đồng một một bao, là thứ thuôc lá đắt nhất quán rồi, thuận tay bóc bao thuốc, đưa lên mũi ngửi ngửi, cái mùi nicotin làm y cảm tượng vị khói vấn vương trong khoang miệng, quá nhớ.

Lý Ngọc lặng lẽ đưa bật lửa cho Tần An.

Tần An châm một điếu thuốc, hỏi:

- Hút không?

Lý Ngọc lắc đầu.

Tần An nhìn khói thuốc từ từ bay lên, nhe nanh múa vuốt dưới ánh đèn mờ, lộ ra bản mặt thật của thứ chẳng tốt lành này, dựa lưng vào tôn lạnh:

- Tôi cũng không hút.

- Không hút vẫn phải trả tiền đấy.

Lý Ngọc có hơi rụt rè nói, cô trưởng thành sớm hơn hẳn bạn bè cùng tuổi, biết địa vị Tần gia ở trấn Thanh Sơn bây giờ, không dám đắc tội với Tần An, nhưng nếu y không trả tiền, lỗ mất bao thuốc năm đồng, cha mẹ cô sẽ đánh chết:

- Bạn tính tiền đi, tổng cộng bao nhiêu?

Lý Ngọc vội vàng nhẩm tính rồi báo ra, nhận tiền từ Tần An trả lại tiền lẻ mới thở phào, Tần An học giỏi, lại lên thành phố học, trong mắt Lý Ngọc sớm là người thành phố, khác trẻ nông thôn như cô hay Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo.

- Trước kia tôi có một thời gian hay uống rượu, là loại cực mạnh, uống vào như lửa đốt, sáng hôm sau thức dậy nằm như chết suốt cả ngày, còn hút thuốc, hút cả ngày, tới tối lại uống... Có điều may mà không kéo dài lâu, con người sống không phải vì mình, mà còn vì những người xung quanh.

Tần An dập thuốc đi, có chút cảm khái:

- Có người nói với tôi, một người có vốn liếng để hạnh phúc thì phải thấy hạnh phúc, nếu thấy khổ sở bi thương thì tự chuốc lấy, đừng trách người khác.

Lý Ngọc chớp chớp mắt nhìn Tần An, không hiểu y định nói cái gì?

- Vừa rồi nói linh tinh thôi, đừng để ý, chắc bạn nhìn ra rồi, hai đứa nó thích bạn, còn nghĩ mọi cách để làm bạn vui vẻ, đôi khi bạn phải nhịn một chút, cách thức của chúng sẽ khiến người ta dở khóc dở cười, hoặc làm bạn xấu hổ.

Tần An cười lớn, có thể đoán thủ đoạn theo đuổi con gái nhà người ta của hai thằng này non nớt tệ hại ra sao:

Lý Ngọc không hề nhút nhát, song hiển nhiên không quen phương thức nói chuyện này.

- Bên trong Nhị Trung sẽ mở một cái quán nhỏ, cái quán này có thể cho học sinh thầu, Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên và bạn, cả ba cùng làm thế nào?

Theo ý Tần An, với quy mô mở rộng của Nhị Trung bây giờ, có thể mở một siêu thị cỡ nhỏ rồi, trường vừa có thể chủ động kiểm soát chất lượng hàng hóa chứ không như quán ngoài đường, vừa thêm thu nhập, nhưng giờ thì chưa cần, tạm mở quán tạp hóa thử xem:

- Nhà tôi không có tiền.

Lý Ngọc động lòng lắm, mỗi ngày nhìn những quán nhỏ trước cổng trường nườm nượp học sinh ra vào mua bán mà ghen tỵ, nhưng nhà cô làm gì có tiền mở quán ở đó, mở cái quán ven đường này đã gần hết tiền rồi:

- Chuyện này dễ thôi, tôi cho bạn vay tiền.

- Vì sao?

Lý Ngọc nhìn Tần An cảnh giác, quán ở nơi này chủ yếu bán cho chuyến xe đường xa, đôi khi có người đưa ra vài đề nghị không hay với cô:

- Cậu muốn gì ở tôi?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch