Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 527: Con có hiếu. (1)

Chương 527: Con có hiếu. (1)



- Tôi giúp bạn, cũng hi vọng bạn giúp tôi, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đều không hiểu chuyện, thành thục như bạn, học tập cũng kém. Tôi thử rồi, chẳng thể nào giúp chúng được, nhưng bạn có thể cho hai chúng nó động lực lớn nhất...

Tần An chỉ bản thân:

- Bạn cũng biết trước kia tôi học cũng không hơn gì Tôn Pháo, nhưng vì nỗ lực để có thể vào cùng trường với Diệp Trúc Lan mà có ngày hôm nay.

- Ừm.

Lý Ngọc gật đầu, Tần An nói ra chuyện tình cảm của bản thân làm cô tin tưởng hơn nhiều, lòng có chút hưng phấn, nếu mở quán trong trường, nhất định kiếm gấp chục lần ở đây:

- Vì chuyện hội diễn văn nghệ quốc khánh, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên gọi tôi tới giúp, bạn muốn đi xem cùng không?

Tần An chỉ quán Gà Rừng:

- Tôi phải bán hàng.

Lý Ngọc do dự:

- Tối nay chẳng phải đã bán gấp mấy lần bình thường rồi sao?

Hai người đang nói chuyện một bóng đen lom khom đi vào:

- Mua gì đấy?

- Mẹ, đây là tiền vừa bán hàng.

Lý Ngọc đưa tiền trong tay ra:

Mẹ Lý Ngọc vừa đếm vừa mừng rỡ nói:

- Hôm nay bán tốt quá nhỉ?

Lý Ngọc xách mấy túi đồ lên:

- Mẹ, đây là đồ bạn con mua, con mang tới giúp các cậu ấy.

- Con bé này, chỉ ham chơi...

Mẹ Lý Ngọc mắng, nhìn Tần An có chút nghi hoặc:

- Cháu là con hiệu trưởng Tần phải không?

- Vâng ạ, cháu chào bác.

Mẹ Lý Ngọc nhiệt tình hơn hẳn:

- Lúc bác dẫn Lý Ngọc tới trường báo danh có nói chuyện với hiệu trưởng Tần, cháu giống hiệu trưởng Tần như đúc vậy.

- Hôm nay bọn cháu tập tiết mục hội diễn văn nghệ, muốn nhờ Lý Ngọc tới góp ý, lát nữa sẽ đưa bạn ấy về, bọn cháu ở ngay gần đây thôi.

- Ừ, ừ, đi chơi đi, về muộn chút cũng không sao.

Mẹ Lý Ngọc đẩy Lý Ngọc một cái, khuôn mặt đầy nếp nhăn cười nhúm cả lại:

Trong quán Gà Rừng, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đợi tới sốt ruột, đến khi thấy Tần An dẫn theo Lý Ngọc thì mừng ra mặt, sốt sắng chạy tới giúp cô cầm đồ.

- Tao không nhiều thời gian đâu, trước tiên xem (Tân đào viên kết nghĩa) của bọn mày đi.

Tần Tiểu Thiên đi lấy ghế, Tôn Pháo mở ngay một chai kiện lực bảo mời Lý Ngọc, hai thằng lăng xăng quên luôn Tần An, may mà y nhìn thấy cái gọi là kịch bản để bên cạnh TV cầm lên xem, xem mà chả hiểu cái gì.

- Kịch bản rất tốt, rất có chiều sâu, sâu tới tao xem cũng không hiểu gì luôn … Đoán chừng khán giả cũng chẳng hiểu nốt, thế này hi vọng bọn mày cũng đừng đạt giải nhất.

Tần Tiểu Thiên giải thích:

- Tam thái tử ở Đài Loan rất nổi tiếng, em tham khảo nội dung trong đó một chút.

- Tam thái tử rồi lại còn có Lưu Bị, Tào Tháo, Tôn Quyền là sao? Dù sao cũng không được, người ta xem chẳng hiểu bọn mày diễn cái gì, bỏ đi, trên đường tao đã nghĩ hộ bọn mày rồi, hai đứa mày với Lý Ngọc, vừa vặn ba nhân vật, tao vẫn còn đi học, tập không kịp nữa.

Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên mừng rỡ, nếu diễn cùng Lý Ngọc còn gì bằng, không cần biết Tần An viết cái gì, nhất trí ủng hộ.

Tần An không có thời gian dây dưa, nói là làm ngay, viết liền hai tiếng, giao kịch bản cho chúng xem, phân vai:

- Kịch bản không phải nguyên tác của tao, chỉ nhớ bằng này thôi, biểu diễn thế nào phải xem bọn mày, Tôn Pháo mày đóng tên lừa đảo, Lý Ngọc là vợ tên lừa đảo, Tần Tiểu Thiên đóng đầu bếp ngốc nghếch...

- Vì sao em đóng đầu bếp ngốc?

Tần Tiểu Thiên phản đối, chủ yếu trong kịch bản Tôn Pháo và Lý Ngọc đóng vợ chồng:

- Vì mày béo, giống đầu bếp, kịch bản miêu tả hắn là người đầu to, cổ thô, béo tròn béo trục, không phải mày thì ai? Chẳng lẽ để Lý Ngọc diễn?

Tôn Pháo đắc ý lắm:

- Thế thôi, đạo cụ bọn mày tự chuẩn bị, tập luyện đi, mấy hôm nữa tao về xem rồi góp ý.

Tần An xem thời gian nếu về muộn cha mẹ sẽ lo:

- Không còn sớm nữa, tao phải về đây, bọn mày nhớ đưa Lý Ngọc về.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch