Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 528: Con có hiếu. (2)

Chương 528: Con có hiếu. (2)


Khi Tần An về tới nhà thì cha đã ngủ, mẹ lau nước mắt xem mấy phim tự ngược, nữ nhân cứ hay thích tự hành hạ bản thân như vậy, đương nhiên trước tiên kiến lập trên cơ sở là chuyện không liên quan tới bản thân mới có sự thương hại và đồng tình đó.

.....

Về nhà ngủ cảm giác đặc biệt thoải mái, cho đến khi bị mẹ gõ cửa đánh thức, Tần An lề mề mãi mới đi ra, mắt díp lại:

- Mẹ, trời đã sáng đâu?

- Con phải đi học sớm hơn bình thường hai tiếng, đánh răng rửa mặt đi, mẹ đi nấu mỳ cho.

Lý Cầm đưa tay ra vỗ vỗ má Tần An, mắt liếc qua giường:

- Giỏi, bây giờ còn biết gấp chăn nữa.

- Giờ con chăm chỉ lắm, chị dâu thấy con dậy cứ để nguyên chăn là lại gấp giúp con, nhiều lần như thế con cũng xấu hổ, nên dậy một cái là tự động gấp chăn rồi.

Tần An ngáp dài đi đánh răng:

- Phải ghi công cho chị dâu con, giúp con sửa thói xấu.

Lý Cầm bê bếp ra hành lang, đồ dùng rồi nguyên liệu nấu ăn chiếm nửa hành lang rồi, sáng còn đỡ, giờ tan tầm người qua người lại rất không tiện:

- Tần An, mẹ đang nghĩ đổi nhà, con thấy sao?

- Đổi nhà gì ạ?

Tần An đánh răng hàm hồ hỏi:

- Rộng hơn một chút, quan trọng là phải có một cái nhà bếp.

- Mẹ, nghĩ lớn lên chút được không, không mua nhà thì thôi, đã mua phải mua thật to, khi Tần gia ta còn là đại địa chủ, mấy trăm mẫu đất xung quanh trạch viện không phải là của nhà ta à, chúng ta mua hết lại, khôi phục phong quang của Thanh Sơn đệ nhất địa chủ.

Tần An cười ha hả, kỳ thực đó không chỉ là nói chơi mà còn từng là ước mơ hồi nhỏ của y, nếu làm được như thế, ông nội sẽ vô cùng hạnh phúc:

- Nói năng linh tinh, nếu con sinh sớm hai mươi năm thì bị mang ra đấu tố rồi đấy.

Lý Cầm không nhịn được cười:

- Mấy trăm mẫu đất xung quanh trạch viện đều là đất ruộng, mua nhiều ruộng thế ai trồng, cho con đi nhé.

- Mẹ, phía sau hậu trạch có con dốc nhỏ trài dài tới sông Thanh Thủy, nơi đó có vài cái ao nhỏ, mua lấy chỗ đó, sửa ao nhỏ thành hồ lớn, khi hạn thì tháo nước, bình thường cho người dân bao thầu nuôi cá, xây một cái đình nhỏ giữa hồ, cho bác cả, bác hai và cha rảnh rỗi đi câu cá, đó là cách tĩnh tâm giải tỏa căng thẳng rất tốt.

Tần An từ nhỏ lớn lên trong những câu chuyện vinh quang của Tần gia do ông nội kể, không khỏi có chút ao ước:

- Mẹ đùa mà con tưởng thật à?

Lý Cầm vừa trần trứng vừa nói:

- Con nói thật đấy, con có tiền mà.

Tần An lau mặt, cái mảnh đất đó dù gì cũng để hoang, mua về cải tạo cho thôn dân có thêm thu nhập, trấn Thanh Sơn là cội rễ của Tần gia, nơi mình cắm rễ thì phải giúp nó ngày càng tốt hơn:

- Vậy con có bao nhiêu tiền?

- Nhiều lắm, tóm lại là xây cho mẹ cái bếp thật lớn là không thành vấn đề.

Theo như quy định của hợp đồng, khoản tiền bán cổ phần của Duy An sắp được gửi đợt đầu, 5 triệu USD lại còn là tiền mặt, Tần An không nói với mẹ, nếu không mẹ suốt ngày thấp thỏm con trai có đống tiền như thế, liệu có bị bắt cóc hay không, liệu có chểnh mảng học hành không, hay học hư không, tóm lại thế nào mẹ cũng suốt ngày không yên, chả bằng chẳng nói:

- Thế thì con xây đi, mẹ đợi ở trong nhà con xây đấy.

Lý Cầm không coi là nghiêm túc, bê bát mỳ đi vào đặt lên bàn, trên cùng có hai quả trứng gà trần nhìn vô cùng ngon mắt, nói:

- Một bát to với hai quả trứng, ăn hết là được một trăm điểm.

Tần An hít sâu một hơi, cúi đầu chiến đấu với mỳ cỡ lớn, làm bài thi một trăm điểm mẹ ra, xây cho mẹ cái nhà to có cả bếp, đứa con có hiếu nên như thế.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch