Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 529: Vương Hồng Kỳ sắp cưới rồi. (1)

Chương 529: Vương Hồng Kỳ sắp cưới rồi. (1)



Phương đông hửng sáng, ánh ban mai màu bạc tràn ra, nhân lúc núi xa vẫn che chắn mặt trời, Vương Hồng Kỳ lái xe đưa Tần An về thành phố.

Khi đi qua công trường nhà máy, một hàng xe bán đồ ăn sáng xếp thành dãy dài bên đường, đếm sơ qua có vài chục cái, người dân trấn Thanh Sơn có thói quen ở nhà ăn no rồi mới đi làm, nhưng ở nhà máy đa phần là công nhân trẻ, có thu nhập không tệ, lười dậy sớm nấu nướng, bọn họ lựa chọn mua đồ về ăn.

Rất nhiều người quen ngồi quanh những cái bàn nhỏ, đầu hũ bốc hơi nghi ngút, quẩy rán vàng ruộm, còn cả rượu gạo ngọt phát ngấy, bữa sáng như thế đủ tinh lực làm việc cả sáng rồi.

- Xem ra nhà ăn của nhà máy chẳng ra làm sao, nơi này nên quy hoạch một chút, xây vài căn nhà nhỏ cho những chủ quán thuê, xe ra xe vào nhà máy quá nhiều, lộn xộn thế này vừa mất vệ sinh, lại dễ gây tai nạn xe cộ.

Tần An trầm ngâm tính toán:

Ngồi xe thì đừng nói tới chữ "tai nạn xe cộ", một đám công nhân mua đồ ăn sáng chặn hết đường, Vương Hồng Kỳ vừa đánh xe vòng qua thì bỗng đâu có bóng người xuất hiện, Vương Hồng Kỳ vội vàng đạp phanh, người kia va vào đầu xe rồi ngã vật ra đất.

Vương Hồng Kỳ ra hiệu Tần An ngồi nguyên trong xe rồi vội vàng xuống xem tình hình.

- Xô chết người rồi, xô chết người rồi...

Có người hét lớn, tức thì khiến cả đám đông ùa tới bao vây:

- Ghi lấy biển số xe, các người đừng chạy, đứng đó cho tôi.

Một người đội mũ an toàn chạy tới quát tháo, ngồi xuống hỏi nạn nhân:

- Này, này anh có sao không?

- Toàn thân đau đớn, không biết là gãy xương hay xuất huyết nội tạng.

Người kia giọng thều thào nhưng nói rất rành mạch:

Vương Hồng Kỳ ngồi xuống quan sát, người này toàn thân đất cát, trông rất thảm, đầu có dấu vết xước xát, nhưng môi không dập, mũi không chảy máu, lòng đường cũng sạch sẽ, đưa mắt nhìn Tần An lắc đầu.

Tần An hiểu ý, ngồi trên xe gõ gõ cửa kính:

- Vậy phải mau đưa tới bệnh viện thôi.

- Tới bệnh viện tốn kém lắm đấy, hơn nữa còn bị giữ người, vết thương này phải tám nghìn mười nghìn chứ chả đùa.

Người đội mũ an toàn "tốt bụng" nhắc nhở:

- Chỉ cần người không sao là được, tiền không quan trọng.

Tần An lắc đầu:

- Thằng bé này không hiểu gì, tôi đang nói giúp cậu đấy, người này tôi biết, anh rể là bác sĩ bệnh viện trung tâm trấn, tới khi đó người ta đòi viện phí, tiền bồi thường sức khỏe gì gì đó, tính vào nhiều lắm đấy.

Người đội mũ an toàn không thèm nói với Tần An, quay sang Vương Hồng Kỳ:

- Tôi thấy anh thật thà, tôi đang.. Á, á...

Vương Hồng Kỳ chẳng nói chẳng rằng, đột nhiên đưa tay ra bóp cổ hắn, thúc một phát vào bụng, tên này ngã lăn quay, lần này mới là va chạm thực sự.

Người xung quanh sững sờ, không ngờ dê béo lại dám ra tay đánh người, chẳng thèm nghĩ gì xông tới, đến ngay cả tên nằm dưới đất thoi thóp cũng bò lên.

Kết quả không nói cũng biết, một tên bị cướp mất gậy gỗ, trở thành hung khí Vương Hồng Kỳ đánh số còn lại le lết trên mặt đất.

- Bọn mày chết chắc rồi, bọn tao gọi người rồi, đừng hòng đi.

Tên đội mũ bảo hiểm lăn luôn tới bên xe, ôm chặt lấy bánh xe la hét thảm thiết:

Tần An bật cười, cảnh tượng này với y mà nói thực ra lại có chút thân thương, trấn Thanh Sơn mà, lưu manh thành đặc sản bao năm rồi, cái đặc sản này phải chỉnh đốn thôi còn đang định gọi điện thoại thì mấy người mặc đồng phục bảo vệ công xưởng đi tới, người đi đầu đeo biển ghi "đội trưởng đội bảo an số một, Lý Nghị!"

Lý Nghị đá tên đội mũ bảo hiểm một cái, hắn lập tức bò rà cười hì hì mời thuốc:

- Anh Lý, gặp phải mấy thằng cứng đầu, làm kinh động tới anh rồi.

Lý Nghị gật gù, vỗ vỗ dùi cui sao su trong tay:

- Người anh em, đánh đấm khá nhỉ, nhưng mà anh đánh người trên địa bàn của tôi, thế là không được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch