Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 536: Bị đuổi khéo. (2)

Chương 536: Bị đuổi khéo. (2)


Ngải Mộ chẳng hiểu sao, thái độ mẹ rất khác thường ngày:

- Tần An à? Lớp nào? Thành tích thi vừa rồi ra sao?

Ngải Mộ nhanh nhảu đáp:

- Bọn con cùng lớp, Tần An ngồi ngay sau con, cậu ấy là một trong hai học sinh đạt điểm tuyệt đối..

Mẹ Ngải Mộ trừng mắt với con mình, quay sang Tần An:

- Thành tích không tệ, nhà cháu làm gì?

- Cha mẹ cháu đều là giáo viên.

- Ồ, giáo viên trường nào?

Mẹ Ngải Mộ vẫn giọng điệu tra khảo đó:

- Huyện Phong Dụ ạ.

- Huyện Phong Dụ?

Mẹ Ngải Mộ nhíu mày:

- Ở đó có trường Nhất Trung tốt lắm, sao phải đi xa như vậy học làm gì?

- Vì Nhất Trung thành phố còn tốt hơn ạ.

Lý do phức tạp trong nhà thì tất nhiên Tần An không cần kể ra nữa:

- Được rồi hai đứa cứ chơi đi, hôm nay sức khỏe bác không tốt, không giữ cháu lại ăn cơm được.

Mẹ Ngải Mộ đứng dậy.

- Vậy cháu đi đây ạ, Ngải Mộ, mai tới trường nói chuyện bài tập nhé.

Tần An hiểu đây là lệnh tiễn khách rồi, biết điều không nấn ná ở lại:

- Xin lỗi.

Ngải Mộ tiễn Tần An ra cửa nói nhỏ, thái độ mẹ như thế, cô cũng không tiện giữ Tần An:

- Không sao, mẹ mình thi thoảng cũng khó tính lắm.

Tần An cười an ủi lại, không cần biết lý do vì sao mẹ Ngải Mộ làm thế, song chuyện này thật không đáng gì cả:

Ngải Mộ vừa mới đóng cửa lại, mẹ cô đã mắng:

- Sau này bớt qua lại với cậu ta, chơi với Trương Dược, Đồng Quan thì được, còn dẫn người như thế về, mẹ cầm chổi đuổi đi đấy.

- Mẹ, mẹ làm sao thế?

Ngải Mộ cuống lên, Tần An còn chưa đi xa:

- Để cậu ta nghe thấy.

Mẹ Ngải Mộ hừ một tiếng:

- Huyện Phong Dụ là đâu biết không, ổ phỉ, toàn lưu manh trộm cướp, không nhớ lần trước chúng ta đi qua đấy có kẻ dàn cảnh va chạm, đòi nhà ta bồi thường cả chục nghìn tiền thuốc men à? Con đừng nghĩ thằng bé đó còn nhỏ, tính toán cả đấy, xem xem, nếu là đứa bé khác bị chất vấn như thế, chắc chắn tức giận không vui, nó thì sao có mỉm cười lấy lòng mẹ, quá giả dối, chẳng phải thấy nhà mình khá giả, nên tính bám lấy? Gia đình như chúng ta, kết bạn cũng phải chọn lựa, để ý đề phòng những kẻ chỉ muốn lợi dụng, hiểu chưa?

…. …

Tần An nghe thấy câu mẹ Ngải Mộ nói lấy chổi đuổi mình rồi, Ngải Mộ có người mẹ như vậy sao? Thật khó tin nổi, ngoại trừ dung mạo và phong tình quyến rũ tự nhiên đó, Ngải Mộ tựa hồ không kế thừa gì thêm.

Ngải Mộ tính cách có phần tiểu thư, có chút đỏng đảnh, có chút tính toán, song cũng nhiều ưu điểm nhiệt tình, hòa đồng, có thể làm bạn, có việc giúp đỡ lẫn nhau, y sẽ không vì mẹ Ngải Mộ mà ảnh hưởng tới thái độ với cô.

Vừa ra khỏi tiểu khu chính phủ thì bị người ta chặn lại.

- Lại là hai người vì tình mà đau khổ.

Tần An buông một tiếng cảm thán đi vòng qua:

- Tần An, mày là nam nhân thì đứng lại.

Thấy Tần An cứ vậy đi thẳng không hề tính làm nam nhân, Đồng Quan đuổi theo, cùng Trương Dược một trước một sau kẹp vào giữa.

- Các cậu muốn gì đây?

- Ngải Mộ thích mày à?

Đồng Quan gần như ngắn răng rít ra mấy chữ này, nhìn thấy Ngải Mộ dẫn Tần An về nhà, trái tim hắn như nhỏ máu:

- Ngải Mộ thích tôi hay không thì tôi không biết... Nhưng cô ấy có thiện cảm với tôi, là loại thiện cảm có thể bạn thân thiết, hoặc phát triển thành loại cậu nói.

Tần An lấy cặp sách lót mông, ngồi xuống bồn hoa bên đường:

- Vậy mày có thích cô ấy không?

Trương Dược hỏi thẳng, hắn thấy Ngải Mộ nhiều lần chủ động tiếp cận Tần An chứ không phải ngược lại:

- Tôi thích cô ấy không không quan trọng, quan trọng là Ngải Mộ không thích hai cậu.

Tần An nhìn hai anh chàng tội nghiệp:

- Cho dù Ngải Mộ và hai cậu vẫn thân thiết với nhau tới tận đại học, hoặc sau này nữa, nhưng đến cuối cùng hai cậu vẫn phải nhìn cô ấy thành bạn gái người ta thôi, nên có chuẩn bị tâm lý trước đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch