- Nói linh tinh, mày bằng vào cái gì mà nói Ngải Mộ sẽ không thích bọn tao, bọn tao và Ngải Mộ từ nhỏ đến giờ luôn ở bên nhau,
Trương Dược tức giận hùng hổn bước tới trước mặt Tần An:
- Muốn dọa bọn tao rút lui à, đừng mơ.
- Vì sao?
Đồng Quan trầm tĩnh hơn kéo Trương Dược lại:
- Ngải Mộ là cô gái bị thu hút bởi người ưu tú hơn, hai cậu đều không tệ, mỗi người đều có ưu điểm riêng, đều có chỗ khiến cô ấy thích, nên cả ba mới giữ quan hệ này tới bây giờ. Nhưng cùng với thời gian, vòng tròn quan hệ của chúng ta mở rộng, Ngải Mộ sẽ tiếp xúc với nhiều người ưu tú hơn, cô ấy sẽ bất giác tiếp cận người đó, đồng thời dần xa cách các cậu.
Tần An đứng lên nhìn hai thiếu niên thẫn thờ, chơi với nhau bao lâu hẳn họ đều ý thức được tính cách của Ngải Mộ, chỉ là không chịu đối diện:
- Người đó tạm thời là tôi, nhưng các cậu chẳng cần tức giận với tôi làm gì, rất vô nghĩa... trừ khi hai cậu có thể giữ bản thân luôn là người ưu tú nhất mà cô ấy biết, nếu không sẽ tới một ngày các cậu lại phải đi chặn đường người khác.
Không phải Tần An hạ thấp Ngải Mộ, đây là chuyện rất bình thường, thế giới muôn màu muôn vẻ, muôn vàn cá tính khác nhau, Ngải Mộ là cô gái thông qua nam giới ưu tú bên cạnh đạt sự thỏa mãn tự ngã.
Trương Dược và Đồng Quan đứng ngây ra đó nhìn Tần An, lòng cảm xúc lẫn lộn.
Buổi tối Tần An ăn cơm xong ngồi vào bàn học tập, Lý Thục Nguyệt và Tầm Thấm ngoài phòng khách xem TV.
Bài vở cao trung khó hơn sơ trung rất nhiều, cũng có nhiều thứ thú vị để khám phá, xem lịch sử những vĩ nhân sáng tạo ra, cảm khái bọn họ có cái nhìn vượt qua thời đại, không khỏi suy nghĩ, liệu bọn họ có phải cũng trở lại giống mình?
Nếu đúng như thế thì quá vô vị, Tần An muốn tin họ là thiên tài bất thế, để mình sùng bái, ngưỡng mộ.
Làm xong để thi thử đại học môn hóa học, Tần An lấy đáp án để ra kiểm tra, tương đối tốt, song vẫn còn khoảng cách xa với mục tiêu của y.
Thi cao trung được điểm tuyệt đối, thi cao trung cũng phải tuyệt đối, Tần An kiêu ngạo không chấp nhận bất kỳ thành tích nào thấp hơn, y cũng biết đám bạn học có nhiều người đang đợi cơ hội để cười vào mặt mình, muốn lúc nào cũng ngẩng cao đầu thì phải là người giỏi nhất.
Mệt mỏi vươn vai một cái, khi rời phòng ngủ thì chị dâu và Tần Thấm đã đi ngủ rồi, Tần An lấy nước mát rửa mặt, tiếp tục học tập.
Cửa phòng chị dâu không đóng, Tần An ghé mắt nhìn, thấy chị dâu đang dựa vào đầu giường, đầu cúi xuống, có vẻ là xem sách rồi ngủ mà không biết. Tần An đi vào, kéo chăn cao lên chút, nhìn Tần Thấm ôm gối gấu ngủ mà miệng phì phì rất đáng yêu, không nhịn được cúi xuống hôn một cái, sau đó vươn tay tắt đèn mới phát hiện chị dâu đang nhìn mình.
- Em cũng nên ngủ sớm đi.
Ly Thục Nguyệt đặt sách xuống bàn nhỏ, nói:
- Vâng, em làm xong bài sẽ ngủ.
Tần An tắt đèn, khẽ khàng khép cửa lại.
Về tới phòng ngủ, Tần An vỗ má đuổi hết tạp niệm đi, ngồi xuống chuẩn bị đối phó với một đề thi Olympic vật lý cực khó, gần đây Tần An đặt trọng điểm vào môn vật lý, cảm thấy mình có thể tiến xa hơn ở môn này.
… …
Buổi sáng như mọi buổi sáng, Tần An thức dậy đánh răng rửa mặt, trêu đùa Tần Thấm một lúc rồi đeo cặp tới trường, chỉ là hôm nay hai mắt y díp lại, đi đường thiếu chút nữa ngủ gật, người có kinh nghiệm thức thâu đêm đều hiểu, thức đêm không sao, quá giờ ngủ là ổn, nhưng tuyệt đối không được chạm vào giường, nằm xuống là đừng hòng bò dậy.
Hôm qua đã đi học muộn rồi, hôm nay mà nghỉ học thế nào cũng để lại ấn tượng xấu với thầy Cung, Tần An không muốn, nếu không sau này muốn xin nghỉ phép cũng khó, thế nên cố lết xác tới trường.
Thất thểu đi qua chỗ Đường Mị ngồi, Tần An chỉ đủ sức nhấc tay lên một cái coi như chào hỏi.
- Sao vậy? Tối qua làm gì mà không ngủ?
Đường Mị đứng dậy xách cặp đi theo Tần An, mặt y phờ phạc trông rất thảm:
- Gặp đề bài khó, đánh vật với nó tới hơn sáng mà không xong.