Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 540: Học sinh làm người ta đau đầu. (2)

Chương 540: Học sinh làm người ta đau đầu. (2)


Ông biết Tần An là đứa không giữ quy củ, không thành vấn đề, có tài luôn có tật, ông chứng kiến nhiều học sinh như rồi, quan trọng là Tần An vẫn rất tự giác học tập, không tỏ ra kiêu ngạo buông lỏng.

Đường Mị thì rất đáng lo, chuyện không xin phép đã nghỉ học không hiếm, đi muộn về sớm càng như cơm bữa, ngồi trên lớp mà luôn nhìn ra ngoài sân không nghe giảng, còn về bài tập à? Vở bài tập còn không ghi tên, các giáo viên khác nói chưa bao giờ chấm điểm bài tập của Đường Mị.

Cung Lâm Tường lấy làm lạ, nếu sơ trung mà Đường Mị cũng học tập kiểu thế này mà có điểm tuyệt đối thì phải nói là kỳ tích, thiên tài? Ông chưa bao giờ gặp thứ gọi là thiên tài, tuy từng dạy rất nhiều học sinh xuất sắc, phải nói là cực kỳ xuất sắc, ví dụ Tần An cũng có thể liệt vào một trong số những học sinh ưu tú nhất mà ông từng dạy, nhưng thiên tài thì chưa.

Hiệu trưởng Lý Khai Minh cũng từng dặn ông, không cần quá để ý tới Đường Mị, nhưng nếu thành tích học tập của Đường Mị không tốt, ông không thể không quản.

Cung Lâm Tường đi vài vòng trong lớp, sau đo dặn Đường Mị chú ý kỷ luật trong lớp rồi rời đi.

Gần như ngay lập tức những tiếng xì xào truyền khắp lớp, vài người quay đầu nhìn Tần An, ánh mắt đầy vẻ khó tin.

- Tần An, chuyện là thế nào? Đừng nói là tôi bị ảo giác nhé?

Chu Hướng Phong chỉ đợi có thế quay sang trêu chọc:

- Tôi và Đường Mị tương thân tương ái, cuối cùng không chịu được cái thế giới này cám đoán nam nữ tự do yêu đương một cách quang minh chính đại, quyết định oanh oanh liệt liệt tư bôn, để cổ vũ những người khác tham gia vào đội ngũ đấu tranh đòi tự do yêu đương.

Tần An dù hai mắt phải cố gắng mới mở ra được, nhưng cái mồm ba hoa thì vẫn lưu loát:

- Sao nào? Hài lòng chưa?

Đám Hồ Đan Huy đang giỏng tai lên nghe trộm, nghe Tần An trả lời như thế thì xì thành tiếng, nói thế có ngốc nó mới tin, song người ta thừa nhận rồi, chẳng còn gì để truy hỏi.

Ngải Mộ không nhịn được cười, quay lại nhìn Tần An cứ chực ngủ gật:

- Sao thế, hôm qua mất ngủ à?

- Ừ, nhớ tới mình, một đứa bé đáng thương xuất thân từ vùng quê nghèo khó, ngoài học tập ra thì không có cách nào cải biển nhân sinh, đành nỗ lực hết sức học ngày học đêm, tương lai chưa có gì đảm bảo, lòng chua chát sợ hãi, không cách nào ngủ được.

Mặc dù Tần An căn bản chỉ thuận miệng nói đùa, Ngải Mộ liên tưởng tới thái độ của mẹ mình hôm qua vẫn có chút đỏ mặt:

- Vậy là hòa nhé, hôm qua bạn không nể mặt mình...

Tần An gật đầu, thân thể thiếu niên có vẻ quen với sinh hoạt quy luật, chỉ thức mỗi một đêm thôi mà làm người ta khó chịu như thế, gật một cái đầu gục xuống bàn, thế là chẳng còn nghị lực ngẩng lên nữa.

Ngải Mộ thấy rất thú vị, lấy tay đẩy đẩy, đẩy vài lần không thấy có phản ứng, tay mình lại bị người ta gạt ra.

- Đang giờ tự học đấy, bạn là cán bộ lớp, phải làm gương tuân thủ kỷ luật chứ, đừng gây phiền toái cho mình.

Đường Mị mặt lạnh tanh:

- Kệ cậu ấy ngủ, đừng quấy nhiễu người khác nghỉ ngơi, không tốt đâu.

Nói xong đi thẳng về chỗ.

Cái gì thế? Công khai thiên vị, mình quay xuống nói chuyện với Tần An mấy câu không được, Tần An ngủ thì cô ta bảo mình phối hợp không làm phiền, mặt Ngải Mộ hết sức âm u.

Lúc quân huấn, Đường Mị làm Ngải Mộ rất phục, nhưng càng ngày cô càng thấy Đường Mị không xứng làm lớp trường, ở hội học sinh coi thường uy nghiêm của chủ tịch, không đếm xỉa tới quy định hội học sinh, ở lớp thì không coi ai ra gì, không hòa đồng với bạn học, học hành tùy tiện, Ngải Mộ không phục nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch