Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 541: Học sinh làm người ta đau đầu. (1)

Chương 541: Học sinh làm người ta đau đầu. (1)



Tiết đầu tiên là môn vật lý, thầy Đinh Gia Phát chừng năm mươi tuổi, vừa béo vừa lùn, lại còn suốt ngày đội cái mũ lưỡi chai, không ai biết vì sao, chỉ biết thầy nổi tiếng nghiêm khắc, Chu Hướng Phong gọi Tần An mấy lần không được, lấy hết sách trong cặp ra xếp lên cao che Tần An đi.

Ngải Mộ nhìn là hiểu ngay, tháo kẹp tóc ra, xõa xuống hai vai, ngồi thật thẳng, che khe hở của chồng sách.

Sự giúp đỡ này nhanh chóng chứng minh là vô ích, Đinh Gia Phát sai đại biểu các tổ phát bài tập, giải bài tập hôm qua, ông có thói quen giảng bài nổi hứng lên là đi rất xa:

- Đây là đề thi Olympic do thành phố tổ chức năm ngoái, thấy cũng là một trong số giáo viên ra đề, giải được đề này chứng tỏ các em đã nắm được kiến thức lần trước được học, thầy miễn làm bài tập... Nào, ai lên giải cho thầy?

Nói xong nhìn một vòng khắp cả lớp, không ai giơ tay, lật danh sách lớp:

- Vậy thì thầy điểm danh... Đường Mị đâu?

- Em không biết làm.

Đường Mị đứng dậy, giật giật mái tóc ổ gà bù xù đáp:

Tiếng cười khúc khích truyền đi, khi Đinh Gia Phát gọi tên Đường Mị là nhiều người đoán kết quả này rồi, bất kể giáo viên nào gọi Đường Mị lên bảng, cô cũng trả lời như thế, các giáo viên khác đều đã biết, không gọi Đường Mị cho đỡ lãng phí thời gian.

Đinh Gia Phát nén giận, đề này rất khó, ông không thể mở miệng mắng học sinh là ngu xuẩn gì đó được, phất tay bảo Đường Mị ngồi xuống, trừng mắt với mấy đứa học sinh cười trộm.

- Tần An, em lên trả lời.

Đinh Gia Phát tất nhiên gọi học sinh thành tích ngang Đường Mị:

Chu Hướng Phong nhéo mạnh Tần An, Tần An giật mình "ái" một tiếng ngẩng đầu lên, bộ dạng ngáo ngơ làm đám học sinh phì cười.

Giỏi lắm, dám ngủ trong giờ của mình, Đinh Gia Phát tức run người:

- Em lên giải bài, giải được tôi cho ngủ, không được ra ngoài hành lang đứng viết kiểm điểm cho tôi.

Lần này hay rồi, vài học sinh quay đầu nhìn Tần An đợi xem trò vui.

Khi Nhất Trung chưa tổ chức thi thì không ai dám nói ai sẽ có thành tích tốt nhất, nhưng Đường Mị và Tần An chắc chắn là mục tiêu mà rất nhiều học sinh muốn vượt qua, chứng minh hai người kia "chẳng qua chỉ đến thế mà thôi", bởi vậy nhìn bộ dạng ngái ngủ của Tần An, có năm sáu cặp mắt nhìn y rất thiếu thiện cảm, càng có người đợi y nói "không biết làm" rồi bị phạt.

Đầu óc vẫn u mê, Tần An đi lên bảng, chớp chớp mắt mấy lượt nhìn đề bài, làm sao khó thế này? Vừa mới học vài tiết nhập môn thôi mà, thằng điên nào ra đề này thế?

Khó đấy, nhưng mà không phải là không có hướng giải quyết, Tần An lắc mạnh đầu vài cái, kẻ bảng làm đôi, bắt đầu vừa nháp một bên, vừa giải bên còn lại.

Trong lớp chỉ còn tiếng phấn lạch cách, bụi phấn rơi lả tả, Tần An biết chi chít thành hàng dài, Đinh Gia Phát ghé mông dựa vào bàn giáo viên, lúc lắc đầu, lúc lại gật gù...

- Cậu ta viết cái gì thế?

- Đoạn này có vẻ đúng rồi, sao đột nhiên chuyển sang véc tơ trọng lực?

Học sinh phía dưới chẳng hiểu ra sao, nhiều người vừa xem vừa lật sách, nhưng Tần An viết rất nhanh, chưa kịp hiểu hết thì y xóa bảng đi viết tiếp rồi, đến khi bài giải được một nửa thì không ai theo kịp nữa.

Bài này khó thế sao? Những học sinh nhìn ra hướng giải nhưng không dám chắc để giơ tay đều khó tin, Tần An càng viết thì họ càng thấy phức tạp thêm, vì không giải được tới đó nên không hoài nghi.

Tần An làm bài xong thì bảng đã viết chi chít chữ, tay tên luôn, gãi gãi đầu:

- Thầy Đinh, em chỉ làm được tới đây, thầy xem thử... Đề này quá khó.

- Em xuống đi.

Đinh Gia Phát chỉ nói đơn giản, không đuổi y ra khỏi lớp, vẫn còn nhíu mày ra chiều ngẫm nghĩ:

Tần An ngồi về chỗ, bất kể còn buồn ngủ hay không thì cũng không thể ngủ được nữa rồi, thầy giáo đang giảng bài mà mình ngủ phía dưới là cực kỳ thiếu tôn trọng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch