Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 542: Học sinh làm người ta đau đầu. (2)

Chương 542: Học sinh làm người ta đau đầu. (2)


- Bài này giải rất đơn giản, vậy mà Tần An lại biến nó thành phức tạp như thế, chứng tỏ vừa làm còn vừa nằm mơ.

Đinh Gia Phát lắc đầu bình luận:

Phía dưới liền có vài tiếng cười phụ họa, Trương Dược và Đồng Quan cười cực kỳ chướng tai, đây là cái thằng nói là ưu tú hơn bọn mình đấy.

Ngải Mộ quay xuống an ủi:

- Không sao, tại cậu buồn ngủ quá thôi mà.

Tần An dụi dụi mắt xem lại đề bài, đầu óc vẫn còn nghĩ tới đề thi vật lý đêm qua làm, cho nên bất tri bất giác viết linh tinh rồi, phần đầu đúng là giải bài tập trên bảng thật, nhưng phần sau thì bất tri bất giác nghĩ tới bài tập giải dở đêm qua, cứ thế viết ra...

- Được rồi các em, xem ra đề này vẫn còn quá khó với các em, phải chăm chỉ nhiều hơn.

Đinh Gia Phát vỗ tay thu hút sự chú ý của học sinh, sau đó xóa bảng:

- Chúng ta tiếp tục học về con lắc đơn...

Tần An không bị đuổi ra hành lang đứng khiến nhiều người thất vọng lẫn bực tức cho rằng thầy giáo thiên vị vì y có thành tích tốt thôi, để xem đến kỳ thi sắp tới còn giữ được vị trí không? Còn Tần An thì chỉ cố gắng để hai mí mắt không tìm tới với nhau, cố gắng chống cự tới khi chuông hết giờ là chẳng cần biết gì nữa gục ngay xuống bàn ngủ như chết.

Ngủ suốt cả buồi sang tới trưa, nhờ ngồi gần cuối lớp, lại được sự yểm hộ của Ngải Mộ và Chu Hướng Phong nên Tần An thuần lợi đến giờ tự học buổi chiều, lúc đó Tần An mới được Ngải Mộ đánh thức đưa hộp cơm cho y.

Đây chẳng phải hộp cơm của Ngải Mộ à? Vỏ nhựa trắng sứ với cánh hoa tim nho nhỏ, có cả ngăn giữ ấm, bên trong ít thịt gà, khoai tây thái sợi, còn có cả canh trứng vẫn âm ấm, đây tất nhiên không phải thức ăn của nhà ăn.

- Mình lấy đi lấy cơm cho bạn, nhớ ra trong thời gian ngắn bạn không thức dậy được, lúc đó thì cơm nguội mất nên ăn rồi.

Ngải Mộ đẩy hộp cơm của mình tới:

- Nên ăn cơm của mình đi.

- À, cám ơn nhé.

Tần An đói lắm, cũng không giả bộ làm gì:

Nhìn Tần An ăn ngon lành, cái thìa mình thường dùng không ngừng đưa cơm vào miệng, Ngải Mộ mắt cứ cong vút lên như trăng non, chống cằm nhìn y ăn mà thoải mái hơn cả mình ăn.

Ăn no, ngủ đủ, giờ học chiều Tần An tinh lực tràn trề còn hăng hái giơ tay lên bảng mấy lần, tinh thần rất tốt, dù có vài học sinh lầm bẩm gì đó sau lưng cũng không đáng kể nữa.

Giờ tan học, trưởng ban tuyên truyền hội học sinh Tống Anh Hào bị Tần An chặn ở cửa lớp.

Tống Anh Hào vì chỉnh sửa một bản thảo nên tan học vẫn ở lại lớp làm nốt, nhìn thấy có người ở cổng, ánh mặt trời chiếu xiên qua người y, nheo mắt nhìn, sau đó tiếp tục làm việc của mình như không có chuyện gì.

- Anh Tống, tôi là Tần An.

Tần An mỉm cười đi tới tự giới thiệu:

- A, là Tần An à, có chuyện gì thế?

Tống Anh Hào đẩy cái kinh trễ xuống mũi, mặt choăn choắt, trán cao nhô hết ra ngoài, quần áo tuy gọn gàng sạch sẽ nhưng rõ ràng qua nhiều lần giặt, hoa văn nhiều chỗ phai màu, khiến người ta không khỏi liên tưởng tới phần tử trí thức ở cái niên đại cùng khổ:

- Anh Tống, chúng ta không thù không oán, anh dù xem thường tôi chăng nữa cũng không cần kiếm chuyện thế chứ? Là ai bảo anh mạo danh tôi viết thư?

Tần An ngồi xuống bàn bên cạnh, giọng uy hiếp:

Tống Anh Hào phát ra âm thành tức cười:

- Cậu nói gì vậy, sao tôi lại viết thư gì đó cho cậu, chúng ta có quen gì nhau đâu.

- Đương nhiên anh không viết cho tôi, anh viết cho Ngải Mộ, ai bảo anh viết?

Tần An không có chứng cứ gì hết, nhưng một học sinh lớp trên lại còn là trưởng ban tuyên truyền, nếu không phải chột dạ làm sao thái độ yếu thế như vậy chứ, y dám khẳng định chín phần rồi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch