Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 545: Mẹ và con gái. (1)

Chương 545: Mẹ và con gái. (1)



- Tần An, tôi nói rồi, tôi không làm, không ai sai tôi, tôi có việc phải làm, đừng quấy rầy.

Tống Anh Hào giọng cao vút lên, nhưng nhìn vóc dáng cao lớn của đối phương, rốt cuộc không dám nói ra lời hăm dọa:

Tần An chống cằm, quan sát Tống Anh Hào, y có nhiều cách xử lý vấn đề này, nhưng không cần thêm kẻ thù nữa, nếu không rắc rối sẽ không bao giờ hết, rút vít ra:

- Anh Tống, 100 đồng, cho tôi biết đi.

Tống Anh Hào mắt mở to, hắn chưa bao giờ gặp ai giải quyết vấn đề trực tiếp như thế?

- 200, thế nào?

Tần An rút thêm ra tờ 100 nữa:

Tống Anh Hào xoa xoa tay, hai mắt không sao rời đi chỗ khác được.

- 300.

300? Hơi thở Tống Anh Hào trở nên gấp gáp, số tiền này bằng phí sinh hoạt hai tháng của hắn rồi, có thể thay cái giày dùng keo dán mõm mấy lần kia, đi học không sợ bước nhanh nó bong ra khiến bạn bè chê cười nữa.

Nhưng bán đứng người đó? Tống Anh Hào không dám.

- 400...

Tần An tiếp tục tăng giá:

Hai tay Tống Anh Hào run lên cố kiềm chế không vươn tay ra cướp tiền.

- 500... Anh nói cho tôi biết ai bảo anh làm thế, số tiền này là của anh.

Tần An phe phẩy năm đồng tiền trước mặt Tống Anh Hào:

Tống Anh Hào đấu tranh nội tâm dữ dội, cân nhắc xem nếu lấy tiền phải ăn nói với người kia ra sao, chỉ cần dứt khoát nói là Tần An đoán ra? Hay, hay đợi Tần An tăng thêm, nhà nó có vẻ giàu lắm, nhìn quần áo, giày da đều thuộc loại cao cấp, mắt Tống Anh Hào ánh lên sự ghen ghét đố kỵ.

- Tôi sẽ đếm ngược từ năm, mỗi sỗ giảm bớt một tờ.

Tần An không cho Tống Anh Hào cơ hội nghĩ thêm, gây áp lực trực tiếp nhất:

- 5.

- Cậu có ý gì?

- 4.

Tần An lấy lại một tờ tiền cho vào ví, trên bàn chỉ còn có 4 tờ:

Tống Anh Hào cuống lên, đưa hai tay vò đầu.

- 3...

Tần An lại rút thêm một tờ:

- Bành Hi Hiền là Bành Hi Hiền.

Tống Anh Hào cuồng cuồng hô lên, nói xong vồ ngay ba tờ tiền còn lại, chỉ sợ Tần An rút thêm, trái tim nhỏ máu, cảm giác tiền thuộc về mình cứ mất đi từng tờ gây áp lực lớn hơn gấp bội tăng thêm từng tờ:

Tần An vỗ vỗ vai Tống Anh Hào đang sắp bật khóc rời khỏi lớp, đã có thứ mình cần, y cũng không châm chọc Tống Anh Hào vì tham lam mà mất còn nhiều hơn.

Ngải Mộ đứng dựa lưng vào cây ngô đồng, chiếc váy hồng phấn che qua gối, đôi tất trắng tinh, triển hiện ra đôi chân thon dài miên man, lúc tĩnh lặng mang vẻ đẹp thanh nhã phảng phất như tinh linh chốn thâm sơn, nhìn thấy Tần An làn môi hồng nhuận mềm mại hơi vểnh lên thành nụ cười quyến rũ phá tan vẻ đẹp tĩnh lặng vừa rồi, đưa tay lên vẫy, bầu ngực sau áo sơ mi trắng mềm rung rinh, nhìn hết sức thích mắt.

- Sao bạn còn chưa về?

Ngải Mộ thong thả bước tới hết sức tự nhiên đi bên cạnh:

- Định tìm Tống Anh Hào hỏi vài việc, thấy cậu cũng tới nên đứng đợi, thế nào?

Không thấy Trương Dược, Đồng Quan quanh quẩn bên cạnh, Tần An không ngại đi sóng vai với Ngải Mộ, Ngải Mộ không chỉ xinh đẹp, ứng ứng khéo léo làm người tiếp xúc đều thấy thoải mái:

- Đúng là do Bành Hi Hiền.

- Cậu định thế nào?

Hình tượng sáng lạn của Bành Hi Hiền trong lòng Ngải Mộ tích tắc sụp đổ hết sạch, biết Tần An không bỏ qua, không ngăn cản, giọng còn có chút khuyến khích:

- Đợi xem đã, bây giờ tôi không có thời gian chơi với anh ta, kiếm cơ hội rồi tính.

Sắp nghỉ quốc khánh rồi, Tần An còn về nhà, rồi lại tham gia hôn lễ của Vương Hồng Kỳ, sau đó thi Olympic, lại còn sinh nhật của Tôn Tôn, duyệt bản thảo tạp chí Họa Thần, bao nhiêu việc như vậy, sao còn thời gian quan tâm tới Bành Hi Hiền:

Tới ngã tư đến tiểu học thí điểm, Tần An và Ngải Mộ chia tay nhau, vừa quay đi thì thấy Trương Khả Di mẹ Ngải Mộ đứng bên kia đường nhìn chằm chằm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch