Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 546: Mẹ và con gái. (2)

Chương 546: Mẹ và con gái. (2)


Ngải Mộ không nhìn thấy mẹ mình, bước chân hơi chút cảm giác nhún nhảy bước đi, rõ ràng tâm trạng rất tốt, Tần An đi qua đường lễ phép chào:

- Cháu chào bác.

- Nhà cháu bên này à?

Trương Khả Di mặt vẫn khó đăm đăm, vừa nhìn bóng lưng con gái vừa hỏi:

- Vâng ạ, bác có việc ở đây?

- Cháu đừng bám lấy Ngải Mộ nữa, tuổi các cháu bây giờ quan trọng nhất là học tập, biết không?

Trương Khả Di nghiêm túc nói:

- Ngải Mộ tốt nghiệp cao trung rồi sẽ đi nước ngoài du học, hai đứa không khả năng ở cùng nhau đâu, các cháu còn nhỏ lắm, những chuyện này cũng không phải thứ các cháu nên suy nghĩ bây giờ.

Đưa Ngải Mộ đi du học, Tần An không cho rằng đó là ý kiến hay, cho dù với ánh mắt của người Phương Tây, Ngải Mộ vóc dáng cao ráo, gương mặt sắc nét cực kỳ thu hút, bản thân cô lại là cô gái cởi mở thoải mái, thích giao tiếp xã hội, sẽ nhanh chóng tiếp nhận tư tưởng văn hóa phương Tây mà trong nước không cách nào tiếp nhận, đặc biệt ở nước Mỹ, nơi có quan niệm tình dục cực thoáng...

Hoàn cảnh giáo dục như thế, phong khí xã hội như thế, lại còn thêm cô đơn ở nơi hoàn toàn xa lạ, dễ dàng khiến người ta sa ngã... Không chỉ Ngải Mộ, bất kỳ ai ý chí không đủ vững cũng khó giữ mình.

Nhưng Tần An còn có thể nói được gì nữa đây, mẹ An Lạc mất sớm, y không có kinh nghiệm tiếp xúc với mẹ vợ... Tất nhiên Trương Khả Di không thể thành mẹ vợ của y, nhưng tâm lý của bà lúc này hẳn có chút tương tự.

Mỗi người cha đều coi đứa con trai nhăm nhe con gái mình là trộm, còn làm mẹ thì sao?

Không phải có câu, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích à? Nhưng phải thành con rể mới có đãi ngộ ấy, còn không thì chỉ có thù địch mà thôi.

Trương Khả Di hẳn coi mình là trộm rồi, Tần An hết cách, chẳng lẽ mình nên ít tiếp xúc với Ngải Mộ?

- Vâng, cháu hiểu rồi, cám ơn bác nhắc nhở.

Tần An lễ phép chào tạm biệt rồi đi đón Tần Thấm, không giải thích dài dòng:

Trương Khả Di nhíu mày, phản ứng của Tần An không giống chút nào so với dự kiến của bà, có vẻ chững chạc hơn đám Đồng Quan nhiều lắm, thực ra không có gì lạ, trẻ nhà nghèo thì trưởng thành sớm mà. Thằng bé này không biết thế nào, nhưng tối qua con gái giận mình rất lâu, xem sao đã, nếu không được thì đi tìm Cung Lâm Tường, mầm mống yêu sớm là phải bóp chết.

Ngày 30 tháng 9, Tần An ở trên xe nhận được điện thoại, của Tần Tiểu Thiên, hội diễn văn nghệ trường, tiểu phẩm "lừa gạt" do ba người bọn họ diễn được giải nhì, tuy không đạt được mục tiêu, song thắng nam sinh theo đuổi Lý Ngọc.

Ngữ khí của Tần Tiểu Thiên vô cùng hưng phấn, bên cạnh còn có giọng Tôn Pháo và Lý Ngọc xen vào, Tần An mỉm cười, có thể hiểu tâm tình của họ, trải qua thời gian dài cùng nhau tập luyện, ngày ngày ở trên lớp, tối tối ở bên nhau, tình cảm tăng tiến, giá trị hơn cả giải thưởng.

- Cám ơn cậu Tần An.

Điện thoại chuyển qua cho Lý Ngọc, giọng áp chế hưng phấn còn có chút dè dặt:

- Chúc mừng các bạn, chuyện mở quán trong trường ra sao rồi?

Tần An nhờ Liêu Du xử lý chuyện này, từ đó không hỏi tới nữa, Liêu Du còn là đại biểu của nhà đầu tư ở Nhị Trung, có thể tự định đoạt:

- Trước giờ tự học buổi sáng, hai mươi phút tập thể dục giữa giờ, cùng với buổi trưa và tối, ba người luân phiên trực.

Lý Ngọc cảm kích vô cùng, không chỉ bán hàng tốt hơn, quan trọng bán hàng trong trường, cô không lo bị đám lái xe đường dài quấy nhiễu, đôi khi buổi tối rất sợ phải trông quán, nhưng không dám nói với cha mẹ:

- Ừ, nhưng đừng say mê quá mà ảnh hưởng học tập thì mình có lỗi lớn mất, thế nhé, mình đang trên đường về, gặp sau.

Tần An cúp điện thoại:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch