Tần Thấm nghe thấy trong điện thoại Tần Tiểu Thiên rất vô lễ với chú mình:
- Không phải đâu, chú béo kích động động đấy, còn nói khi về sẽ làm ngựa cho Tần Thấm cưỡi.
Tần An bật cười chơi ác Tần Tiểu Thiên một phen, thấy nói là cưỡi lợn thì đúng hơn:
Tần Thấm vỗ tay reo hò:
- Oa, cháu có ngựa cưỡi rồi, thế cháu lấy thừng dắt đi được không?
- Không được đâu, chú béo cháu hư lắm không chịu, cháu buộc thừng vào chú cháu ấy.
Diệp Trúc Lan ngồi ở hàng sau nhoài người lên trêu chọc:
Tần Thấm ôm cổ Tần An lè lưỡi quay đầu đi.
Diệp Trúc Lan lè lưỡi làm mặt quỷ với Tần Thấm, chuyển chủ đề:
- Tần An, trường chúng ta chuẩn bị hội diễn văn nghệ Tết Tây, nhất định bạn phải giúp tiết mục lớp mình hay hơn lớp bạn đấy.
- Này, sao mình phải giúp lớp bạn?
Tần An kêu lớn:
- Vì hội diễn văn nghệ do cán bộ tuyên truyền mỗi lớp phụ trách, lớp bạn là Ngải Mộ, lớp mình là Tôn Tôn, bạn định giúp Ngải Mộ chứ không giúp Tôn Tôn à? Dám làm thế, hai bọn mình không thèm để ý tới bạn.
Diệp Trúc Lan không có thiện cảm với Ngải Mộ, cô nghe nói gần đây Ngải Mộ hay cùng Tần An đi chung, mình và Tần An, Tôn Tôn là bạn thân nhất, cô không thích có bất kỳ ai xen vào ba người bọn họ:
- Mình mà cần Tần An giúp à, đợi xem mình đánh bại Ngải Mộ của cậu ta.
Tôn Tôn kéo Diệp Trúc Lan lại, chỉ cần Tần An đừng con dự, cô sợ gì Ngải Mộ:
- Ngải Mộ nào của mình chứ?
Tần An dở khóc dở cười, muốn tranh cãi chỉ nhận được sự ghẻ lạnh, hai cô gái thống nhất chiến tuyến, Tần An biết khôn không nói nhiều.
Ngày 30 tháng 9 Nhất Trung chỉ học nửa ngày, công trường xây dựng hội sở Lạc Thần cũng đã cho công nhân nghỉ từ hôm trước, Vương Hồng Kỳ thì đã tới huyện Đào Nguyên chuẩn bị hôn lễ, vì thế buổi chiều cùng ngày Lý Thục Nguyệt tự lái xe chở năm người cùng về nhà, ánh mặt trời vẫn chói mắt, mùa thu vàng tháng mười sắp tới, không khí hết sức mát mẻ, trên xe không cần bật điều hòa, chỉ cần hé cửa sổ để gió thiên nhiên ùa vào là đủ rồi.
Đường về trấn Thanh Sơn không phải gần, tránh buồn tẻ, Lý Thục Nguyệt cho băng vào đài catset trên xe, là băng nhạc của Tiểu Hổ Đội, bài hát đa phần tuổi thanh xuân sôi nổi nhiệt huyết, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn song ca, Tần Thấm cũng ê a hát theo nhưng lại không kịp tiết tấu, hát bừa tứ lưa, Tần An dựa vào cửa sổ xe ngủ gà ngủ gật.
Trước tiên đưa Tôn Tôn tới đầu ngõ cũ, đưa Diệp Trúc Lan về thôn Hợp Hưng, hẹn mùng hai tới huyện Đào Nguyên, mùng ba tham dự đám cưới rồi tới thẳng Lâu Tinh, sau đó Lý Thục Nguyệt mới quay đầu xe tới khu tập thể giáo viên.
Tần An về nhà thì không có ai, cha thì khỏi nói, bây giờ bận bịu suốt cơ bản không còn khái niệm lễ tết gì hết, mẹ thì sắp kỳ nghỉ dài hẳn còn ở trường giải quyết nốt công việc, phát hiện ra có rất nhiều đồ mới, thích nhất là giờ nhà có cả tủ lạnh rồi, chỉ là mở ra không có nước ngọt, hoa quả tươi rất nhiều, hẳn mẹ mua sẵn đợi mình về, cầm quả táo vừa đi vừa gặm.
Mọi người trong khu tập thể đều chưa đi làm đi học về, không khí yên ắng, ở dưới sân gặp mẹ Liêu Du đang cùng với mấy người già trong khu chơi với Nhiếp Nhiếp, Tần An liền đi tới trò chuyện, Nhiếp Nhiếp không ngờ vẫn nhớ Tần An, gọi anh rất ngọt.
Nhiếp Nhiếp giờ đã hai tuổi, nói chuyện khá sõi, còn đọc được cả thơ Đường, Tần An mặt dày khen cô bé thông minh giống mình hồi nhỏ.
Trò chuyện một lúc biết Tần An định tới Nhị Trung, mẹ Liêu Du để Tần An bế Nhiếp Nhiếp tới trường tìm mẹ.
Cửa hiệu trên phố có vẻ đã nhiều hơn, xe ô tô đi trên đường cũng không ít, song không khí cuộc sống chậm rãi của thị trấn nhỏ vẫn chưa thay đổi, Tần An không vội thong thả bế Nhiếp Nhiếp đi trên con đường đầy gió mát tới Nhị Trung.
Năm thứ nhất, năm thứ hai đã được nghỉ, chỉ còn năm thứ ba phải học hết ngày hôm nay, trường học vắng vẻ hơn nhiều, vừa đi qua cổng trường liền thấy công trường đang thi công dang dở, nơi đó không lâu nữa sẽ xây lên khu nhà được mệnh danh là khu phòng học có trang thiết bị đầy đủ nhất tỉnh Tương Nam, khi đó Nhị Trung sẽ có sức cạnh canh hơn trong việc thu hút học sinh.