Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 55: Chuốc lấy phiền toái. (1)

Chương 55: Chuốc lấy phiền toái. (1)



Đồ Cương miệng ngậm thuốc lá nhưng không châm lửa, mặc áo da chỉ xỏ một tay, đứng đó tạo dáng như đại ca xã hội đen gườm gườm nhìn Tần An:

- Thằng nhãi con, mày lừa tao, Lý Tâm Lam không có em trai.

- Thế thì sao nào?

Tần An phanh két xe lại, không ngờ Đồ Cương ngang ngược tới mức này rồi, dám tới tận cửa khu tập thể gây chuyện:

- Con mẹ mày, to gan lắm, ở Trấn Thanh Sơn này không mấy ai dám ăn nói như thế với tao.

Đồ Cương nhổ thuốc lá đi:

- Trấn Thanh Sơn là địa bàn của mày à? Dù Chu Hoành Chí vào tù rồi thì cũng chưa đến lượt mày đâu.

Tần An thực sự không sợ Đồ Cương, nếu muốn chơi tới cùng, y có thể gọi anh họ, công nhân khu mỏ còn đông hơn, hung hãn hơn đám thợ sửa xe, nhưng đó chỉ là biện pháp cuối cùng thôi, y tự tin có thể bằng sức mình xử lý thằng choai choai tập thành làm lưu manh này:

Đồ Cương hơi chột dạ, tối hôm qua Chu Hoành Chí bị bắt giải tới cục công an huyện, nghe nói là bị tóm trong trong nhà nhân tình, do chính trưởng đồn công an Ngô Đức Hoa dẫn người bắt.

Tin tức truyền đi, thậm chí có những người đốt pháo ăn mừng, sáng sớm nay trong khu tập thể đã bàn tán, Tần An cũng nghe nói rồi, thế nào đám lưu manh trong thị trấn phải ngoan ngoãn một thời gian.

Nghe nhắc tới Chu Hoành Chí, Đồ Cương cũng hơi chùn, tối qua cha hắn còn dặn phải cẩn thận không gây thị phi nữa.

Nhân lúc Đồ Cương ngẩn người, Tần An lấy kéo thủ công trong cặp ra, đâm một phát vào lốp xe của Đồ Cương.

Xì.

Lốp xe ngay lập tức xẹp xuống, Tần An nhảy lên xe gọi:

- Chị Tâm Lam, nhanh lên.

Lý Tâm Lam không kịp suy nghĩ, bám ngay lấy eo Tần An nhảy lên xe.

- Thằng chó chết kia, đứng lại cho tao.

Đồ Cương dợm bước đuổi theo rồi do dự quay đầu nhìn cái xe địa hình, cái xe này không rẻ chút nào, phải nài nỉ mãi cha hắn mới mua từ huyện về, giờ mà đuổi theo bỏ lại đây là mất ngay, thời buổi này bọn trộm xe đạp bố láo lắm, không nể nang gì cái mặt hắn:

- Ha ha ha, chị xem kia, hắn giống chó dại chưa?

- Em thật là, vừa rồi dọa hắn một chút là được, phá xe hắn làm gì, chẳng trách em bị gọi là tiểu ác bá.

Lý Tâm Lam ngồi sau đấm Tần An một cái, thằng nhãi này chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhưng mà nếu không phải như thế thì chẳng trị nổi Đồ Cương:

- Á, Tần An, đi chậm thôi.

Từ khu tập thể đi ra đường chính có một đoạn đường đất, mấp mô gập ghềnh, Tần An đạp xe như ngựa thoát cương, gió thổi vù vù qua mặt, mái tóc dài xõa tung, Lý Tâm Lam sợ tái mặt, đôi mắt như hươu con hoảng sợ, một tay nắm chặt mép dưới chỗ ngồi, tay còn lại cẩn thận đè váy.

- Cẩn thận, Đồ Cương đuổi theo thì nguy, ôm chặt vào, em tăng tốc đây.

Tần An hô lớn, cúi người về phía trước, đạp càng thêm nhiệt tình:

- Ai bảo em trêu hắn, á...

Xe tăng tốc đột ngột làm người Lý Tâm Lam hơi nghiêng đi, hốt hoảng ôm lấy hông Tần An, nhắm tịt mắt lại:

Trấn Thanh Sơn không có rạp chiếu phim tối om, chẳng có nhà ma, muốn chiếm chút tiện nghi của các cô gái, phương pháp đơn giản nhất là lừa ngồi lên phía sau xe đạp rồi làm như Tần An đang làm.

Lúc này Lý Tâm Lam dán sát người vào lưng Tần An rồi, y cảm thụ rõ rệt hơi ấm từ thân thể cô, bầu ngực thiếu nữ mười sáu, êm ái như nước, không ngừng cọ sát vào lưng, làm tâm hồn xao động, đê mê.

Cho dù lưu luyến cảm giác đó đến mấy thì Tần An cũng dần giảm tốc độ, chiếm chút tiện nghi thì thích thật, nếu quá đà thì chẳng khác gì Đồ Cương rồi.

Thấy xe đi chậm lại, ra tới đường trải nhựa cũng không còn xóc nảy nữa, Lý Tâm Lam buông tay ra, quay đầu nhìn lại, không thấy bóng dáng Đồ Cương mới thở phào, vừa rồi sợ hãi nên dù ôm lấy Tần An cũng chẳng có cảm giác gì, thế nên không nhận ra ý đồ thâm hiểm của thằng nhóc đạp xe phía trước.

Đi tới cổng trường Nhị Trung, Tần An trả lại xe cho Lý Tâm Lam:

- Tan học đợi em, em lại chở chị về.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch