Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 56: Chuốc lấy phiền toái. (2)

Chương 56: Chuốc lấy phiền toái. (2)


- Ai cần, đi học nhanh lên, không muộn đấy.

Lý Tâm Lam rất không thích ứng với sự thay đổi gần đây của Tần An, hai người vốn đâu thân thiết như vậy, đẩy xe vào cổng trường:

Nghe nói tới chữ muộn, Tần An hết cả hồn vía, làm sao quên mất hôm nay thi chứ, thế là mím môi mím lợi chạy hộc tốc về trường, lòng liên tục cầu khẩn đừng để đến muộn, Nhị Trung ở phía nam, mà sơ trung Thanh Sơn ở phía bắc, bình thường thì gần, nhưng đi bộ không phải là khoảng cách ngắn.

Chắc là hôm nay làm việc tốt, ông trời nghe lời cầu khẩn của y, khi Tần An thở hồng hộc chạy tới trường thì giờ ôn tập buổi sáng vừa kết thúc, loa trường đang gọi học sinh năm thứ ba chuẩn bị thi, Tần An ngồi ở cầu thang thở một lúc mới có sức leo lên.

Bộ dạng thảm hại của Tần An lọt vào mắt Lý Hạo, cười khinh khỉnh nói với mấy tên bạn, đợi mấy ngày nữa có thành tích, Tần An còn thảm hại hơn, làm vài điệu bộ chướng mắt rồi cả đám cười rộ lên.

Thằng nhãi này sao mà đáng ghét thế, mặc dù biết bọn nhãi tuổi này là thế, chó chê mèo ghét, Tần An cũng tự nhủ không thèm chấp trẻ con, lúc này chỉ muốn xông tới túm tóc nó, tát vài chục cái cho hả, tất nhiên không thể làm thế, đợi khi có điểm thi cho nó nhục mặt cũng chưa muộn.

Kỳ thì này sẽ xếp thàng toàn khối, liên quan tới tiền thưởng và thể diện của các giáo viên, tổ chức rất chính quy, học sinh ba lớp trộn lẫn vào nhau chia ra thi.

Tần An phát hiện ra Diệp Trúc Lan ngồi ngay phía trước mình liền quên hết mệt mỏi, kỳ thi kéo dài hai ngày, tức là bọn họ có thể ở trường dính lấy nhau, tan học về cùng rồi.

- Chuẩn bị thế nào?

Còn chưa phát đề, Diệp Trúc Lan quay hẳn người lại, chống tay lên bàn Tần An nói chuyện:

- Chắc chắn sẽ có tiến bộ.

Tần An cũng chống tay nghiêng người tới, đầu gần như chạm vào nhau, thân mật tới mức làm một đống nam sinh muốn nổi điên.

Triệu Vệ Quốc chính là một trong số nam sinh đó, hắn và Diệp Trúc Lan là bạn học từ thời tiểu học, làm lớp trưởng sáu năm, Diệp Trúc Lan làm cán bộ học tập sáu năm, tự cho rằng mình và Diệp Trúc Lan là thanh mai trúc mã, ai ngờ lên sơ trung, bỗng đâu xuất hiện một tên Tần An cản đường, trở nên thân thiết với Diệp Trúc Lan, chơi đùa điên rồ tới mức thường xuyên làm cả khu phòng học không yên lành, còn hắn hoàn toàn thành người ngoài cuộc.

Thật may Tần An bị cô giáo Liêu đuổi khỏi lớp 68, chưa kịp nhân cơ hội nối lại quan hệ với Diệp Trúc Lan, giờ xem ra hai người này không vì xa cách mà cắt đứt liên hệ, ngược lại càng thêm thân thiết.

Triệu Vệ Quốc khẽ huých Chu Thanh Hà ở bên bẹnh một cái, chỉ ảnh Tần An và Diệp Trúc Lan chụm đầu nói chuyện cho hắn xem.

Chu Thanh Hà là con trai hiệu trưởng Chu Văn Lương, trong nhà mở khách sạn lớn nhất trên trấn, ông ta đảm nhiệm cả chức vụ phó chủ nhiệm giáo ủy trấn, có mối quan hệ rộng rãi trong hệ thống giáo dục, giáo viên trong trấn có chuyện vui, mời khách ăn cơm đều tới nhà hàng của họ, nhờ khoản thu nhập ổn định này, nhà Chu Thanh Hà được tính vào hạng giàu có ở trấn Thanh Sơn.

Gia cảnh tốt, thành tích học tập càng tốt, Chu Thành Ha thậm chí có lần đoạt cả vị trí số một của Tôn Tôn, cùng với Triệu Vệ Quốc, Lý Hào đều là học sinh được trọng điểm bồi dưỡng tấn công vào Nhất Trung, vì thế mà quan hệ cũng tốt.

Nhiều giáo viên thường tiếc nuối nói, nếu Diệp Trúc Lan bớt chơi đi, chịu khó tập trung vào học tập cũng sẽ thuộc vào nhóm ưu tú này mới đúng.

Nếu Diệp Trúc Lan thân mật với Chu Thanh Hà, Triệu Vệ Quốc tuy ghen tỵ, song sẽ không quá tức giận, còn loại học sinh cá biệt như Tần An, khiến hắn vô cùng khó chịu, còn giận cả Diệp Trúc Lan không biết giữ mình, quan hệ với loại thấp kém, góc độ nào đó mà nói thì cũng dần đi vào con đường hư hỏng.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch