Triệu Vệ Quốc hơi béo, thế nên trông càng khôi ngô cao lớn hơn đám bạn còn đang kỳ phát triển chiều cao, Chu Thanh Hà thì dong dỏng cao như Tần An, đường đén thanh thoát hài hòa, hết sức đẹp trai, thêm vào toàn mặc trang phục hàng hiệu, được đám nữ sinh hiếu sự ngầm bình chọn là người đẹp trai nhất trường.
Gia thế tốt, tướng mạo tốt, thành tích tốt, bất kể xuất hiện ở hoạt động nào trong trường, hắn cũng là tiêu điểm, Chu Thanh Hà là hình mẫu trong giới học sinh.
- Diệp Trúc Lan thành tích tốt, nhưng ham chơi quá mức, khó vào Nhất Trung được, không phải người cùng được với chúng ta, cậu đặt tâm tư vào cô ấy làm gì?
Chu Thanh Hà chỉ liếc qua một cái, ngữ khí lãnh đạm:
Triệu Vệ Quốc nghĩ thế cũng phải, lên cao trung rồi mỗi người một trường, khoảng cách càng xa:
- Nhưng thằng Tần An đó nhìn chướng mắt lắm.
Chu Thanh Hà khẽ lắc đầu quay đai, làm ra vẻ không bận tâm, chỉ là khóe mắt âm hiểm nhìn Tần An, hắn ghét Tần An, nhưng là vì nguyên nhân khác.
- Nghe nói cậu và Lý Hạo đánh cược à?
Diệp Trúc Lan thì thầm:
- Sáng nay hắn nói ầm lên trong lớp, muốn nhiều người biết để cậu mất mặt đấy.
- Thế có biết mình và hắn đánh cược gì không?
Tần An hứng thú hỏi:
Diệp Trúc Lan lườm y một cái:
- Mình đang lo đây này, cậu còn nhởn nhơ như vậy, nghiêm túc chút được không?
- Hì, còn tưởng bạn ghen cơ, Lý Hạo nói nếu mình thua thì không được ngồi cùng Tôn Tôn nữa. Nếu mà mình cố gắng, chẳng phải thành vì Tôn Tôn mà nỗ lực à, khi đó mọi người sẽ nói mình và Tôn Tôn ái muội, sợ bạn lại không vui.
Tần An khó xử:
- Bạn nói mình phải làm thế nào đây, nên thắng hay thua?
- Bạn tự gây chuyện, còn hỏi mình.
Diệp Trúc Lan phồng má thành hai cái bánh bao nhỏ, vốn không nghĩ gì hết, Tần An vừa nói ra, cô thực sự khó chịu, người khác trêu cô và Tần An là một đôi, có còn đuổi đánh, nhưng trong lòng ngọt ngào lắm, nghĩ tới người khác nói Tần An và Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan hết sức không thoải mái:
- Mình không hỏi bạn thì còn hỏi ai?
Tần An chúc đầu về phía trước, khẽ chạm vào trán Diệp Trúc Lan:
- Không thèm để ý tới bạn nữa.
- Khoan, cho mình mượn bút chì, mình quên rồi.
- Lại quên, mình sắp thành người chuyên mang bút cho cậu rồi.
Diệp Trúc Lan xoay người mở cặp, Tần An thường quên hết cái này tới cái kia, nên cô có thói quen cái gì cũng dự phòng thêm, còn chuyện y quên làm bài tập thì không giúp nổi:
- Chuyện đánh cược thì sao, thành tích Lý Hạo tốt lắm, cậu không vượt qua được hắn đâu.
- Mình chỉ đánh cược ai có nhiều môn điểm cao hơn, không phải tổng thành tích.
- Khác nhau à?
Diệp Trúc Lan nghiêng đầu, bộ dạng đơn thuần đáng yêu như mèo nhỏ:
- Đợi có thành tích rồi bạn sẽ biết.
Diệp Trúc Lan đẻo mắt trái phải, áp giọng xuống:
- Mình làm bài xong sẽ để sang một bên, bạn nhìn cẩn thận, đứng để bị bắt nhé.
Thế nhưng khi Liêu Du đi vào phòng thì Tần An biết mình dù muốn chép bài của Diệp Trúc Lan cũng không có cơ hội nữa rồi.
Trong số các nữ giáo viên trong trường thì Liêu Du biết ăn mặc nhất, chỉ một bộ trang phục vừa người, không quá cầu kỳ cũng đủ nổi bật vóc dáng, cánh môi lúc nào cũng ươn ướt, cổ trắng mịn, vòng eo nhỏ nhắn, vẻ đẹp của thiếu phụ thành thục khiến đám thiếu niên non nớt mặt đỏ tim đập.
Tần An nhìn Liêu Du, lại nhìn Diệp Trúc Lan, không khỏi có chút trông đợi, Diệp Trúc Lan mãi tới năm thứ ba cao trung thì ngực mới phát triển rõ rệt, không biết mình có thể giúp cô nhóc bù đắp được nuối tiếc này không?
Ý nghĩa này quá tục tĩu rồi, Tần An tự dặn bản thân phải kiềm chế, Diệp Trúc Lan còn quá nhỏ, không nên thái quá, ài đáng tiếc, thứ vưu vật bốc lửa như Liêu Du, không biết trống vắng bao lâu rồi, La Ba Phu đúng là uổng phí của trời.
Đúng như Tần An dự đoán, Liêu Du sau khi vào phòng, đại bộ phận chú ý đặt lên người y, vì thế nhận ra ánh mắt của Tần An lướt qua những vị trí nhạy cảm trên cơ thể mình, lại chẳng thể mắng, loại ánh mắt không khác gì người trưởng thành đó khiến Liêu Du càng liệt Tần An vào loại học sinh không còn cách nào cứu chữa được.