Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 550: Quen nhau mười mấy năm. (2)

Chương 550: Quen nhau mười mấy năm. (2)


Trước mặt cha mình, Tần An ngoan ngoãn:

- Không, em chỉ tới tìm cha em.

- Tốt, Nhị Trung dù mở rộng quy mô tuyển sinh cũng không thể tuyển loại học sinh vứt đi như em, ỷ biết vài câu tiếng Anh là ghê gớm à? Giờ vào trường nghề nào rồi?

Tạ Hùng Lợi quay sang Liêu Du thái độ thay đổi hẳn, quan tâm hỏi:

- Cô Liêu, thằng nhãi này không quấy nhiễu cô chứ?

- Tần An, chuyện này là sao?

Tần Hoài mặt âm trầm, ông có nghiêm khắc yêu cầu con mình ra sao cũng không vui khi người ta gọi con mình là thứ vứt đi:

Tạ Hùng Lợi bất ngờ:

- Hiệu trưởng Tần biết nó à?

- Nó vừa đẻ ra là tôi đã biết nó rồi, tính ra cũng quen biết mười mấy năm.

Tần Hoài quay sang Tạ Hùng Lợi:

- Tần An hơi nghịch ngợm, tôi nhất định đưa nó về hỏi cho rõ, rồi trả lời cậu.

Tạ Hùng Lợi hối hận chỉ muốn tát mình một cái, làm sao không để ý chứ, thằng nhóc này giống hiệu trưởng Tần tới tám chín phần, mình lại mắng con trai ông ấy ngay trước mặt, nhớ thường ngày các giáo viên trong trường muốn nịnh hiệu trưởng Tần là lấy con trai ông ấy ra khen, hiệu trưởng Tần thế nào cũng vui vẻ, rõ ràng hài lòng với con mình lắm... Nghe nói con hiệu trưởng Tần rất giỏi, không ngờ là thằng khốn kiếp mà mình chửi thầm trong bụng không biết bao lần.

Liêu Du không hiểu chuyện gì, nhưng không nhịn được cười, Tần An nghịch rất ác, cô quá hiểu rồi, trước mắt chắc chắn là nạn nhân của y, lên tiếng giải nguy:

- Hiệu trưởng Tần, muộn rồi, để tôi đưa thầy và Tần An về.

Tần Hoài gật đầu, lên xe tra hỏi Tần An:

- Con làm gì rồi?

- Con có làm gì đâu...

Tần An đem lần đưa Lý Tâm Lam tới trường thuận tiện trêu chọc Tạ Hùng lợi nói ra, đương nhiên y không nói mình cố ý, mà là luyện tập tiếng Anh thôi.

- Tập nói tiếng Anh? Chắc chắn con có tâm tư quỷ quái gì rồi.

Tần Hoài không tin:

- Cha không tin con, cha hỏi chị Tâm Lam đi, chị ấy không biết nói dối, càng không dám nói dối cha.

Tần An tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng, Tạ Hùng Lợi bây giờ chắc chắn không dám nói ra nữa, người khác chỉ biết một nửa câu chuyện, y không sợ:

Tần Hoài vẫn còn nghi ngờ lắm, thái độ Tạ Hùng Lợi khi đó gần như là giận tới mất kiểm soát luôn rồi, tạm thời gác chuyện này lại, mời Liêu Du tới nhà ăn cơm, Liêu Du từ chối không được đành nhận lời. Về tới khu tập thể gọi mẹ, nhưng mẹ cô nói ở nhà còn cơm canh sáng, phải ăn hết, không thì hỏng.

Người lớn tuổi từng sống qua năm tháng gian khổ đều thế, cuộc sống dù khấm khá hơn vẫn rất tiết kiệm, đặc biệt không lãng phí thức ăn, không miễn cưỡng được.

Ở nhà chơi hai ngày, đến trạch viện hiếu thuận với ông nội, để cho mẹ vỗ béo rồi cùng Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo tụ tập chơi game một buổi, lại cùng Liêu Du tới nhà trẻ xem xét, nơi đó vẫn còn đang trong quá trình quy hoạch thiết kế, mảnh đất y mua mới chỉ có những chiếc cọc đánh dấu, còn mảnh đất ở triền dốc Đại Thanh Sơn đang làm thủ tục, việc có Liêu Du lo liệu, Tần An không cần quá lo, Tần gia bây giờ làm việc gì ở trấn Thanh Sơn còn không thuận lợi hay sao? Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan cũng đoàn tụ với cha mẹ, Tần An không tới quấy nhiễu.

Hai ngày nghỉ trôi qua như chưa từng tồn tại, ngày mùng 2 tháng 10, Lý Thục Nguyệt lái xe đón hai cô gái cùng tới huyện Đào Nguyên.

Xuất phát từ trấn Thanh Sơn vào buổi chiều, tối mới đến được huyện Đào Nguyên, Vương Hồng Kỳ đã liên hệ chỗ ăn ở trước rồi, bọn họ ở trong nhà khách huyện Đào Nguyên, hạng mục hợp tác du lịch giữa tập đoàn Ái Đạt và huyện Đào Nguyên vẫn tiếp tục, Duy An chưa rút hết cổ phần khỏi Ái Đạt, vì thế được chính phủ huyện Đào Nguyên nể mặt, đem nhà nghỉ trong Đào Hoa Nguyên cho Vương Hồng Kỳ mượn làm phòng tân hôn.

Vừa cất đồ đạc vào nhà khách, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn hào hứng muốn đi xem phòng tân hôn rồi, Vương Hồng Kỳ có vẻ chẳng có việc gi làm, đồng ý đưa đi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch