Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 551: Hôn sự kiểu gì vậy? (1)

Chương 551: Hôn sự kiểu gì vậy? (1)



Tuy cùng là vùng nông thôn, nhưng khí hậu ở huyện Đào Nguyên rõ ràng dễ chịu hơn ở huyện Phong Dụ nhiều, không biết có phải vì không có hoa đào hay không, lòng người lại chẳng tốt.

- Chú Vương, kết hôn là chuyện mệt người quá nhỉ?

Mai là kết hôn rồi, Tần An không muốn phá hỏng hôn sự, đi khuyên Vương Hồng Kỳ cân nhắc kỹ gì đó:

- Đúng là mệt, mệt trong lòng.

Nam nhân như khối thép đúc ra như Vương Hồng Kỳ cũng thể hiện mỏi mệt ra mặt:

- Cắn răng cái là qua thôi, kết hôn xong đi hưởng tuần trăng mật, cảm giác không tệ.

Tần An cười cố gắng làm Vương Hồng Kỳ phấn chấn hơn:

- Tôi và Lâm Vi không quen lắm.

Vương Hồng Kỳ hơi xấu hổ:

- Không đi trăng mật nữa.

- Chính vì không quen lắm nên mới cần tuần trăng mật bồi dưỡng tình cảm.

Kết hôn tới nơi rồi mà phía nam còn nói không quen phía nữ lắm, nếu mười năm trước là rất bình thường, nhưng bây giờ thì thành có vấn đề rồi, lại chẳng phải hôn nhân do cha mẹ sắp xếp, Tần An không biết phải nói sao nữa:

- Cái này... tuần trăng mật phiền phức lắm.

Vương Hồng Kỳ rất miễn cưỡng:

- Phiền cũng không phiền bằng kết hôn, hai người vốn chẳng quen thuộc, đột nhiên sống cùng nhau. Chú không biết cô ấy có thói quen gì, cô ấy không biết chú thích gì, thế thì sống làm sao, đi hưởng tuần trăng mật là biện pháp tốt nhất, đi du lịch tới một nơi xa lạ, con người ta bản năng sẽ gần gũi nhau hơn, trong quá trình đó, cùng đi ăn sẽ hiểu khẩu vị của đối phương, cùng đi mua đồ lưu n iệm, biết sở thích của đối phương, khi leo núi, chú đi trước đưa tay ra cho cô ấy nắm lấy, để cô ấy cảm thụ được sự che chở và trách nhiệm của người chồng... Cứ như thế từng chút từng chút việc nhỏ đó tích lũy lại sẽ thành cuộc sống vợ chồng, tạo nên cơ sở tình cảm đi bên nhau tới hết con đường.

Ánh mắt Tần An dưới trời đêm mông lung có chút phiêu hốt, giọng nói giống như hồi ức:

Vương Hồng Kỳ ngạc nhiên nhìn Tần An, mặc dù boss khiến hắn bất ngờ nhiều lắm rồi, nhưng chuyện này vẫn thấy hoang đường, không giống vấn đề có thể dùng đầu óc tưởng tượng ra, nếu chưa trải qua làm sao nói được cảm giác vợ chồng.

- Chú Vương, chú đừng nghe cậu ấy, cha mẹ cháu lần nào đi du lịch cũng cãi nhau, nào là mua vé giường nằm tầng trên hay tầng dưới, ở khách sạn nào, đi ăn ở đâu, chuyện to chuyện nhỏ gì cũng cãi nhau. Cháu đi chơi với cha hoặc mẹ thì rất vui, nếu mà có cả hai thì xong rồi, cãi vã triền miên, đi về còn chẳng thèm nói chuyện với nhau. Mẹ cháu thì tiết kiệm, cha cháu hào phóng, không cách nào thỏa hiệp.

Diệp Trúc Lan phản bác lý luận của Tần An:

- Vợ chồng mới cưới và vợ chồng lâu năm khác nhau.

Tần An trừng mắt, nha đầu này chẳng hiểu gì cả, nói linh tinh làm hỏng chuyện:

- Khác gì chứ?

Diệp Trúc Lan không chịu:

- Không cần hỏi, đợi bạn và Tần An kết hôn là biết ngay.

Tôn Tôn cười hì hì đẩy Diệp Trúc Lan một cái rồi bỏ chạy:

- Bạn kết hôn với Tần An ấy.

Diệp Trúc Lan xấu hổ đuổi theo Tôn Tôn:

- Chu đừng nghe bạn ấy, hai người yêu nhau cùng đi tới hôn nhân vô cùng lãng mạn, nhưng bao người thực sự có hạnh phúc đó? Tuyệt đại đa số khi trao nhẫn kết hôn cho đối phương chẳng lẽ không có chút tiếc nuối nào sao? Chẳng lẽ không có chút nhớ nhung nào với người khác sao? Nhưng lúc đó tất cả không quan trọng nữa, một khi đã kết hôn rồi thì không còn là yêu đương, mà là trách nhiệm, chú phải làm tròn trách nhiệm của người chồng, cô ấy làm tròn trách nhiệm của vợ, sống cho tốt, nếu không sẽ có người đau khổ, kết hôn không phải chuyện cá nhân....

Tần An có tư cách nói những lời này, vì y và An Lạc là thế, bọn họ cưới nhau do An Thủy và bác hai y tích cực tác hợp hai bên, không ghét đối phương, nên quyết định kết hôn trước, tìm hiểu sau. Lúc trong túi một lúc, Tần An lấy một cái hộp nhỏ, bên trong có nhẫn kim cương:

- Đây là quà hôn lễ của chú mà tôi hứa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch