Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 552: Hôn sự kiểu gì vậy? (2)

Chương 552: Hôn sự kiểu gì vậy? (2)
Phải rồi, chú làm giấy chứng nhận hôn nhân chưa?

Vương Hồng Kỳ nhận lấy cái hộp, chẳng nhìn mà thuận tay cất đi, lắc đầu:

- Nhà Lâm Vi nói tổ chức hôn lễ trước, phải làm Lâm gia phong quang, nở mày nở mặt, nếu không lấy giấy chứng nhận rồi, sợ chú không tổ chức hôn lễ.

Tần An há hốc mồm, nhìn Vương Hồng Kỳ từ đầu tới chân:

- Chú Vương, chú quá thất bại rồi, nói thế nào thì với tiền lương hiện giờ chú cũng là nhân vật giới tinh anh xã hội, mỗi lần tới huyện Đào Nguyên cũng là lái xe tới, làm sao để người ta coi chú là kẻ lừa gạt hôn nhân vậy?

Vương Hồng Kỳ giải thích:

- Con gái nhà bên cạnh Lâm gia là thế đấy, nhận giấy chứng nhận rồi, nhà chồng không chịu đưa tiền lễ nữa, hôn lễ cũng không tổ chức, chẳng ai làm được gì.

Kết hôn thế này thật vô vị, ngay cả tín nhiệm cơ bản nhất cũng không có, thế mà đã chuẩn bị hôn lễ, rốt cuộc vì cái gì? Vương Hồng Kỳ cô đơn quá lâu, vì muốn một gia đình nên bất chấp tất cả nhắm mắt đưa chân sao?

- Thế chú đưa tiền sính lễ chưa?

Vương Hồng Kỳ cười nhạt:

- Tôi đâu ngốc, bọn họ đề phòng tôi, tôi cũng sợ họ nhận tiền không gả con gái cho tôi chứ.

Hết nói rổi, Tần An ôm đầu, chuyện này y có lỗi lớn, tính cách Vương Hồng Kỳ như thế, y phải quan tâm hơn trừ trước mới phải, lúc này nói gì cũng quá muộn.

Tới nhà khách trong Đào Hoa Nguyên, đó chỉ là một nhà gỗ, phía sau là vườn hoa, ở giữa có hồ thông suối nước nóng. Hơi nước bốn phía bốc lên nghi ngút, khói sương mù mịt, khiến cho đơn sơ thành chốn bồng lai tiên cảnh, khiến Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn thích thú không thôi.

Trong phòng tân hôn có mấy phục vụ nhà khách đang bận rộn bố trí vật dụng, Tần An nhìn trái nhìn phải không thấy cô gái đã thổi bút lấy linh khí cho mình lần trước, cũng không thấy nữ giám đốc nhà khác đâu.

Hoa lụa đỏ rực treo ở chính giữa phòng, có dây lụa nối bốn góc, chiếc giường lớn trải đệm hoa hồng lãng mạn, nến đỏ long phượng, chậu thau đồng, kiểu cách trang trí như phòng tân hôn thời cổ.

Diệp Trúc Lan hưng phấn cầm lấy một tập giấy đỏ:

- Chú Vương, để bọn cháu giúp nhé.

- Ừ, các cháu cứ thoải mái chơi đi.

Vương Hồng Kỳ đối xử với các cô gái nhỏ như Diệp Trúc Lan luôn hiền hòa, không nghiêm mặt như bình thường:

Được Vương Hồng Kỳ cho phép, hai cô gái hớn hở cầm thiếp hoa đi trang trí, Tần An định góp vui, Vương Hồng Kỳ kéo y ra ngoài:

- Ông chủ ở đây, muốn gặp boss đấy.

Tần An hơi giật mình, "ông chủ" trong miệng Vương Hồng Kỳ chỉ có thể là An Hứa Đồng, cha của chị em An Thủy, làm sao không nghĩ tới sớm, đám cưới của Vương Hồng Kỳ, với tính cách của An Hứa Đồng chắc chắn phải tới tham dự rồi.

Thấy Tần An đứng ngây ra đó mãi mà không nói gì cả, Vương Hồng Kỳ trấn an:

- Ông chủ là người hiền hòa, boss đừng lo, ông ấy được nghe rất nhiều chuyện về cậu qua lời cô chủ, nên muốn gặp cậu.

Sắp gặp cha vợ rồi, Tần An thấy quá đột ngột, khi Vương Hồng Kỳ chuẩn bị đi tới gõ cửa thì Tần An giữ lại.

Boss mà lại căng thẳng sao? Vương Hồng Kỳ ngạc nhiên lắm, Tần An tiếp xúc với rất nhiều người hơn tuổi, chưa bao giờ thấy y tỏ ra căng thẳng cả, lẽ nào?... lẽ nào Boss thích cô chủ... ? Nếu không hắn không thấy có lý do nào Tần An lại có vẻ bất an như thế khi gặp ông chủ, đến tay cũng ướt mồ hôi rồi.

- Bên cạnh ông An có ai nữa không?

Tần An im lặng một lúc buông tay Vương Hồng Kỳ ra, hai mắt nhìn chằm chằm như muốn nhìn xuyên cánh cửa thấy người bên trong:

- Không, ông chủ lần này tới Trung Quốc một mình, chỉ có mấy trợ lý đi theo.

Vương Hồng Kỳ biết Tần An hỏi có người thân nào của An Thủy nữa không, cẩn thận hỏi:

- Boss, chúng ta vào chứ?

Tần An thở hắt ra một hơi, gật đầu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch