Cửa mở ra, một nữ tử đeo kính, cổ áo khá trễ, thấp thoáng hiện khe ngực, váy quây vừa vặn ôm lấy thân hình cân đối, là mỹ nhân vừa mang phong tình lãnh ngạo lại có khí chất OL.
Tần An nhận ra ngay đây là Cao Mẫn Chi, nữ nhân này luôn theo bên cạnh An Hứa Đồng, về sau tới Trung Quốc giúp An Thủy quản lý chuyện kinh doanh.
Bên cạnh là nữ tử âu phục đen, không vì Tần An là trẻ con mà buông lỏng cảnh giác, đó là Bạch Tố Thanh, cũng là một trong số trợ lý của An Hứa Đồng, phụ trách bảo an.
Không có An Lạc thì Tần An trấn tĩnh hơn nhiều, làm vài động tác cho cơ mặt đỡ cứng, nở nụ cười ngoan ngoãn chiêu bài, Bạch Tố Thanh chỉ làm động tác mời, ánh mắt liếc qua mặt Vương Hồng Kỳ rất bất thiện.
Tần An không lưu ý chi tiết đó, đi vào gian phòng ngủ lớn trang trí cổ điển đơn giản, nhìn nam tử trung niên đứng giữa phòng.
An Hứa Đồng lúc này mới trên năm mươi, tóc còn đen nhánh, tinh thần quắc thước, mặc bộ véc xanh thẫm, có người không cao, chỉ hơn người thường một chút, khí chất nho nhã thong dong, lúc nào cũng giữ nụ cười xem nhẹ sự đời trên môi.
Mười mấy năm sau khi Tần An lần đầu gặp An Hứa Đồng là vì hôn sự giữa Tần gia và An gia, khi đó An Hứa Đồng và cha y đều chỉ là hai ông già nóng ruột có cháu bế, muốn hôn sự mau chóng tiến hành, nên Tần An không phải đối mặt cửa ải của cha vợ giống người thường, An Hứa Đồng đối xử với y cũng nhiệt tình, nhưng giữa cha vợ con rể luôn có một căng thẳng áp lực tự nhiên.
- Cháu chào bác An.
Tần An lễ phép chào, sau đó yên tĩnh buông tay đứng đợi, đối diện với "cha vợ", không dễ dàng thả lỏng như với người khác:
- Tần An, lại đây nào, chúng ta lần đầu gặp nhau, nhưng bác nghe tới tên cháu không ít, An Thủy là con gái bác, mấy năm qua lại vất vả chạy ngược chạy xuôi vì cháu...
An Hứa Đồng ngồi xuống, vỗ vỗ vị trí bên cạnh:
- Nên bác muốn gặp cháu thế nào.
- Cháu không dám, Duy An nói là công ty của cháu, nhưng là do một tay chị An Thủy lập ra, tâm huyết của chị ấy nhiều hơn cháu.
Tần An đi tới ngồi cách một đoạn:
An Hứa Đồng gật đầu, lại lắc đầu:
- Nào, nào, bác chỉ muốn gặp cháu, không phải khảo sát thành tích hay năng lực của cháu, cũng không phải muốn ngăn cản cháu và An Thủy..
Tần An vội đứng dậy:
- Cháu...
- Ngồi xuống.
An Hứa Đồng kéo tay Tần An ngồi xuống:
- Bác hiểu, năm xưa bác lần đầu gặp vợ bác mới mười lăm, cô ấy thì đã 23, cô ấy chỉ coi bác như đứa trẻ con. Nhưng khi đó bác đã quyết tâm phải cưới cô ấy làm vợ, bác mất mười mấy năm trời mới có thể giúp cô ấy cởi bỏ tâm kết, chấp nhận bác. Khi kết hôn, bác 33, còn cô ấy 38, sau đó sianh ra An Thủy, rồi An Lạc... Vì thế bác rất hiểu, huống hồ cháu chỉ kém An Thủy năm tuổi thôi.
Tần An đỏ mặt lại toát mồ hôi, chẳng biết phải giải thích thế nào, đây cũng là lần đầu được nghe câu chuyện này, quả nhiên hổ phụ mới sinh hổ nữ, nếu không có người cha đặc biệt như thế, làm sao dạy được hai cô con gái ưu tú như vậy?
Vương Hồng Kỳ, Cao Mẫn Chi, Bạch Tố Thanh đều tỏ vẻ kinh hãi, không tin nổi, mười lăm tuổi đã quyết tâm theo đuổi cô gái hai mươi ba, lại còn tốn hơn mười năm kiên trì không bỏ cuộc, sự kiên định, cố chấp và dũng khí hơn người đó, tuyệt đối không phải người bình thường có thể làm được.
Câu chuyện cứ thế từ từ triển khai, không đi sâu chỉ vài câu hỏi thăm bình thường.
Từ nước Mỹ tới Hong Kong, rồi chuyển máy bay tới tỉnh thành, An Hứa Đồng vài phần mệt mỏi, Tần An cùng ông trò chuyện một lúc rồi chủ động cáo từ.
- Boss, biểu hiện quá tệ.
Vương Hồng Kỳ không ngại thi thoảng dùng ngữ khí trưởng bối nói chuyện với Tần An, ai bảo boss vẫn là đứa trẻ:
- Tệ chỗ nào, tôi là hậu bối, trước mặt trưởng bối ngoan ngoãn nghe chỉ bảo là đúng rồi, chẳng lẽ chú bảo tôi còn mang bảng điểm ở lớp ra khoe?
Tần An cãi cố, suốt cả buổi nói chuyện chủ yếu An Hứa Đồng nói, y lắng nghe phụ họa vài câu, tự thấy mình biểu hiện khá tốt rồi, ít nhất không tỏ ra khiếp sợ, không biết bao nhiêu người trưởng thành gặp cha vợ y không dám hé răng nửa lời: