Vương Hồng Kỳ cao lớn khôi ngô, cằm vuông môi dầy, mặc Âu phục đen, sơ mi trắng, ca vát đỏ thẫm, đứng bên cạnh Tần An, dù Đào Nhân Tụ không biết hắn là ai, nhưng không dám làm bừa.
- Hôm nay là ngày đại hỉ của ông Vương, trẻ con đừng phá phách.
Đào Ký đang ở gần đó, không hổ là bí thư huyện ủy, phản ứng rất nhanh, kéo con trai mình tới tươi cười như thể đây chỉ là chuyện trẻ con nghịch ngợm:
- Xin lỗi đi.
Đào Nhân Tụ không phải thằng ngốc, thường ngày ở huyện Đào Nguyên ngông nghênh một chút không sao, đụng chạm với những người cha mình cũng chẳng thể lên mặt này là ngu xuẩn, ngoan ngoãn xin lỗi Vương Hồng Kỳ, vẫn không cam lòng nhìn Tần An.
Hôm nay ngày vui của Vương Hồng Kỳ, Tần An không đi kiếm chuyện với Đào Hồng Tụ, chuyện tạm kết thúc ở đó.
Cao Mẫn Chi giao cho hai cô gái xinh đẹp Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn hưng phấn mới mẻ công việc làm bình hoa, hai bọn họ thay sườn xám đỏ rực, đầu đội vòng hoa tươi, ngồi ở cửa nhà khách thu tiền mừng. Diệp Trúc Lan phụ trách cười thật ngọt nhận tiền cám ơn khách, Tôn Tôn thì viết tên vào sổ, lần đầu tiên được tham gia vào sự kiện trọng đại như vậy, đều vô cùng chuyên tâm, Tần An chỉ ghé đầu nhìn xem thu được bao nhiêu phong bao đỏ mà bị họ xua đuổi.
Đội ngũ rước dâu chuẩn bị sẵn sàng, tổng cộng là mười sáu chiếc xe, đến giờ lành, Vương Hồng Kỳ lên chiếc xe đầu tiên, Tần An làm phù rể cũng lên theo, đợi khi về ghế sau là chỗ của đôi vợ chồng mới cưới, còn y ngồi ở ghế phụ lái.
Hôm nay tốt ngày, người kết hôn rất nhiều, đường xá huyện Đào Nguyên không tốt, gặp phải đội ngũ rước dân khác, hai bên tránh nhau vất vả, người ta thì chỉ có một cái ô tô còn lại là toàn xe máy, thậm chsi có cả xe đạp. Đoàn xe của bọn họ khí thế cực kỳ, nhưng cũng là nguyên nhân làm chậm hành trình, đi mất gần một tiếng, dừng liên tục, mệt người, may mà đề phòng dôi thời gian ra.
Gia cảnh Lâm gia ở huyện Đào Nguyên không tệ, sống trong khu tập thể năm tầng, đội xe dài tới nơi liền có trẻ con hét chói tai chạy đi báo tin, chẳng mấy chốc bóng người lố nhố khắp hành lang các tầng, tuy chẳng nhận ra nhãn hiệu xe, nhưng số lượng thế kia là đủ rồi, làng xóm tặc lưỡi không thôi, đều nói chuyến này Lâm gia gặp vận, không gì bằng có đứa con gái tốt.
Vương Hồng Kỳ ở Sơn Tây chẳng còn mấy thân thích, bình thường còn ít qua lại, lần này chỉ có một hai người tới, đội ngũ rước dâu toàn là nhân viên công ty Đầu tư Duy An do Laura Lý huy động tới, dù sao Vương Hồng Kỳ cũng thuộc tầng quản lý công ty, thường ngày không xuất hiện ở tòa nhà Hằng Long nhưng mà theo bên cạnh ông chủ, ai chẳng muốn tranh thủ cơ hội tiếp cận? Tất nhiên sẵn sàng góp vui, hơn hai chục thanh niên trẻ mặc véc đen trắng vô cùng khí thế.
Mấy người trẻ tuổi cười đùa đùn đẩy Vương Hồng Kỳ lên lầu, tới trước cửa nhà Lâm Vi thì cửa đóng chặt, tập tục là thế, tới rước dâu sẽ bị làm khó, ý nghĩa của nó là để tân lang phải vất vả cưới được tân nương về m ới biết quý trọng.
Vương Hồng Kỳ ngập ngừng gõ cửa ba cái.
Cửa trong mở ra, nhưng cửa chống trộm vẫn đóng, một người trẻ tuổi mặc véc, đầu vuốt kéo bóng lộn xuất hiện, theo sau là đám nam nữ trẻ tuổi ăn mặc thời thượng hâm mộ nhìn Vương Hồng Kỳ, không ai ngờ Vương Hồng Kỳ mang đội ngũ hoành tráng như thế, vừa rồi ở ban công nhìn xuống ai nấy đều giật mình, con gái Lâm gia đúng là lắc mình thành phượng hoàng rồi.
- Anh tới đây làm gì?
Mấy cô gái trẻ cười khúc khích hỏi:
- Tất nhiên là cưới vợ rồi.
Tần An cười hì hì đi tới, phù rể không phải là công việc dễ làm, chú rể tất nhiên phải giữ sức thực hiện nghi lễ, người trực tiếp bị nhà gái làm khó dễ chính là phù rể, không phải đi theo cho vui, không phải ai cũng làm được:
- Muốn cưới vợ không phải dễ, trước tiên làm quen đã, tôi là Lâm Cường, em trai chị Lâm Vi, nghe nói chị tôi kết hôn, vội vàng từ Thâm Quyến về, đường xa tàu xe tốn kém.