Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 556: Làm khó. (2)

Chương 556: Làm khó. (2)


Lâm Cương đưa tay ra:

- Thế nào cũng phải một nghìn, em vợ không thể đắc tội đâu đấy...

Đám người trong phòng vào hùa, vốn không ai đòi nhiều như thế, nhưng ai bảo trông Vương Hồng Kỳ giàu có thế kia:

1000 là số tiền cực lớn rồi, hai tháng lương công chức đâu đùa, song Tần An chuẩn bị sẵn sàng, đưa phong bao dày tới.

Lâm Cường nhận lấy mở ra xem luôn, mặt tươi tỉnh hơn hẳn:

- Trước tiên gọi anh một tiếng anh rể đã, nhiều bạn bè thân thích như thế, anh chuẩn bị phong bao chưa?

Tần An nhấc tái giỏ trúc buộc lụa đỏ lên:

- Đã có rồi.

- Đưa trước mới được.

Người bên trong hô lên:

Tần An cầm nắm phong bao đưa qua chấn song sắt, bên trong tức thì náo loạn tranh nhau cướp, mỗi phong bao là một trăm đồng, có người cướp mấy cái, có người không cướp được, thế là lớn tiếng đòi chia nhau, loạn hết cả lên.

Vương Hồng Kỳ không thoải mái, hắn là người nghiêm túc, không quen với cảnh tượng này:

- Lâm Cường, giờ mở cửa được chưa?

- Được, nhưng phải trả tiền mở cửa, quy củ nhà chúng tôi tiền mở cửa là 8888 đồng.

Lâm Cường đưa tay ra:

- Vừa xong đưa tiền rồi cơ mà, sao còn đòi 8888 gì nữa?

Tần An cũng phải giật mình, làm khó tân lang không phải là một mực đòi tiền, đầu tiên phát phong bao đỏ, sau đó thường là bị tra hỏi vặn vẹo, bắt lờm thơ gì đó:

Người trong đội ngũ rước dâu cũng bất bình, bọn họ tham dự nhiều hôn lễ ở tỉnh thành rồi, qua cửa tốn hai ba nghìn là nhiều, ở cái vùng quê nhỏ này mà đòi tới tận 8888 đồng? Chưa kể trước đó số phong bao đổ đã giá trị tới 3000 chứ đâu ít.

- Vừa rồi là lộ phí của tôi, không phải tiền mở cửa, sao? Không đưa là đóng cửa đấy.

Lâm Cương miệng thì tươi cười, song mắt ánh lên vẻ tham lam làm người ta không thoải mái.

Ai mang theo bằng đó tiền mặt, Tần An phải huy động mọi người đóng góp, mất một lúc gom dủ.

Vì không chuẩn bị trước, nên có nhiều tiền lẻ, xếp thành cả chồng tiền cao ngất, Lâm Cường tròn mắt, hắn làm công ở Thâm Quyến chỉ có 600 một tháng thôi, vậy mà đám cưới chị, kiếm được luôn hơn năm tiền lương, có anh rể thế này, về sau lo gì nữa.

Tiền vào tay, Lâm Cường tích cực mở cửa, Vương Hồng Kỳ và Tần An và đội ngũ rước dâu đi vào, tuy đông nhưng chỉ có một bên hớn hở một bên ít nói hơn, thường ngày đi đón dâu thường dựa vào số đông, một là cho khí thế, hai là đông người dễ đối phó với yêu cầu của nhà tân nương, lần này bên kia chỉ vòi tiền, làm ai nấy mất hứng.

Chưa hết, lúc này cha mẹ Lâm Vi chặn ở cửa phòng con gái, Vương Hồng Kỳ bỏ thêm 10.000 nữa mới được vào trong, đây là tiền sính lễ đã thỏa thuận trước, nếu không có màn trước đó không thành vấn đề, giờ ai cũng chỉ có một ấn tượng, Lâm gia quá tham tiền.

Lâm Vi mặc áo cưới trắng tinh trễ vai mà tỉnh thành vừa mới thành trào lưu, rất xinh đẹp động lòn người, người trẻ tuổi xung quanh reo hò đòi hai người hôn nhau.

- Cái này không được, chồng ơi, chúng ta còn có chuyện chưa nói.

Lâm Vi ngồi xuống giường vẫy tay gọi Vương Hồng Kỳ:

- Đã gọi chồng rồi còn gì không được?

Tần An cười hì hi, cái khác chưa nói, riêng dung mạo này cũng xứng với Vương Hồng Kỳ đấy:

- Trẻ con, không tới lượt lên tiếng.

Lâm Vi trừng mắt một cái, quay sang Vương Hồng Kỳ cười ngọt:

- Chồng, anh phải hứa với em xây một ngôi nhà, cha mẹ già rồi, mỗi ngày lên xuống nhà tập thể, mệt lắm.

- Anh làm gì có nhiều tiền như vậy?

Vương Hồng Kỳ có chút chán nản, trước kia hắn theo bên An Hứa Đồng chẳng mấy khi tiêu tiền, đều nhờ Cao Mẫn Chi đầu tư cho mình, tiền không thiếu, lương Tần An trả càng cao, xây biệt thự không là gì, nhưng từ lúc vào cửa tới giờ Lâm gia một mực nhắc tới tiền, chẳng có tí tình cảm nào hết, ai chẳng khó chịu, giọng bất giác cao lên:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch