Mẹ Lâm Vi giống đa phần phụ nữ nông thôn có tuổi, hơi béo, mặt tròn, nhìn qua hiền hòa chất phác lắm, ấy vậy mà vừa thấy Vương Hồng Kỳ hơi to tiếng một chút là cầm phong bao đỏ vừa nhận, chỉ mặt hắn, miệng nói văng nước bọt:
- Anh đó, anh đó, còn chưa kết hôn đâu vậy là đã hung dữ với con gái tôi rồi.
Lâm Vi đẩy mẹ mình ra:
- Mẹ, không liên quan tới mẹ, mẹ ra ngoài ra, để con nói chuyện với anh ấy.
- Mẹ ra, mẹ ra đây... Nhìn hắn đưa nhiều xe tới như thế, vậy mà có cái nhà cũng không chịu đồng ý, thế sao được? Chân mẹ không tốt, ở nhà tập thể sao chịu nổi chứ?
Mẹ Lâm Vi lầm bẩm đi ra:
- Nuôi được đứa con gái lớn thế này dễ chắc?
- Chồng, anh nhìn thấy rồi đấy, không phải là em đòi anh phải xây nhà, mẹ em làm thế cũng vì muốn xem anh có thương em không thôi, anh không đồng ý, em sao theo anh được.
Lâm Vi kéo Vương Hồng Kỳ ngồi xuống, giọng êm ru:
- Còn nữa, mang nhẫn kim cương tới cho em chưa? Không muốn nhẫn vàng đâu nhé, quê chết đi được.
Vương Hồng Kỳ nắm chặt tay, tận lực bình tĩnh lại:
- Chuyện này nói sau đi, chúng ta tới nhà khách làm hôn lễ đã, mọi người đang đợi.
- Không được, anh không đưa nhẫn cho em, em không đi.
Lâm Vi buông tay Vương Hồng Kỳ, ngúng ngẩy quay sang bên:
- Chị Lâm, ở đây kiếm đâu ra nhẫn kim cương, muốn mua phải lên tỉnh, mà đi về thì trời tối mất rồi.
Tần An vỗ vỗ vai Vương Hồng Kỳ an ủi, biết hắn đang chịu đựng dày vò, lên tiếng nói giúp:
- Chúng ta tới nhà khách đã, chú Vương là người rộng rãi...
- Chỗ này không tới lượt cậu lên tiếng, đi sang bên, chuyện này chị tôi nói sao thì là như thế, sau này chuyện nhà do chị tôi quyết, cái này phải nói rõ.
Lâm Cường vươn tóm vai Tần An kéo ra:
Vương Hồng Kỳ gần như phản xạ có điều kiện, tay trái tóm lấy cổ tay Lâm Cường, tay phải vốn nắm chạy nãy giờ cứ thế tung ra, thân thể khá cao to của Lâm Cường hất đi xô rầm vào tường, đồ đạc đỗ vỡ tung tóe.
Người trong phòng choáng váng không kịp làm gì, cú đấm này của Vương Hồng Kỳ không hề nương tay, Lâm Cường gục xuống đất, cong người giật giật, không kêu nổi một tiếng.
Tân lang đi đón dâu lại đánh em vợ gục ngay trong phòng tân nương, chuyện này ai cũng chưa bao giờ gặp phải.
- Ôi dời ơi, ối dời ơi...
Bà Lâm tru tréo xông vào, chỉ mặt Vương Hồng Kỳ chửi bới ngoa ngoắt:
- Anh, anh đánh con tôi, cái đồ lưu manh, cái đồ & *@* %@.
- Vương Hồng Kỳ, anh có ý gì thế, anh mà không quỳ xuống xin lỗi, hôn sự này bỏ đi.
Lâm Vi đứng dậy, vừa nãy nhìn thấy đội xe rước dâu siêu quy cách tới dưới sân, mọi người xúm lại chúc mừng, còn đắc ý nói với mẹ mình, mình muốn gì là Vương Hồng Kỳ làm thế, bây giờ cô còn biết dấu mặt vào đâu:
- Không thích thì thôi.
Tần An cũng điên lên rồi, bảo Vương Hồng Kỳ quỳ xuống? Mẹ nó, y phải nhịn lắm mới không chửi tục, co chân bồi thêm vài phát vào bụng Lâm Cường nằm co quắp trên sàn:
- Còn kết hôn cái rắm ấy, chú Vương, tôi nhịn lâu lắm rồi, chú và Liêu Phác rối cuộc là sao? So với chị Liêu Phác, cô ta xách dép cũng không xứng, không cưới xin gì nữa, về.
- A, thằng nhãi này, mày đánh con bà.
- Cậy có vài đồng tiền là tưởng muốn làm gì thì làm à? Mọi người, đánh chết thằng nhãi đó.
Tần An đánh người, khung cảnh càng thêm hỗn loạn, người Lâm gia chửi bới xông vào, nhân viên đầu tư Duy An còn không nhìn rõ tình thế sao, ông chủ cũng ra tay rồi, kết hôn cái quái gì nữa, sớm khó chịu với cái nhà tham tiền này, thấy họ định đánh ông chú, tích cực xông tới, mấy chục thanh niên đánh nhau ngay trong nhà, đám nữ nhân ré lên dồn cả cục ở góc phòng, hoặc chạy tháo thân.
Lâm Vi cuống lên, dậm chân:
- Anh, anh làm gì thế hả, còn không ngăn họ lại đi.
Vương Hồng Kỳ còn ngăn ai được nữa, cứ ngơ ngơ bị Tần An kéo ra ngoài cửa, kệ trong nhà đấm nhau thình thịch, xung quanh hàng xóm túm đông túm đỏ chỉ trỏ xem náo nhiệt, thẫn thờ ngồi bệt xuống bậc cầu thang, lấy thuốc lá ngồi lầm lì hút, chẳng nói chẳng rằng.