Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 558: Chuyện chưa từng có. (2)

Chương 558: Chuyện chưa từng có. (2)


Tần An chẳng nói gì thở dài ngồi xuống bên cạnh, hôm nay y đã chuẩn bị nhẫn kim cương cho Vương Hồng Kỳ, vừa rồi hắn cho tay vào túi nhưng không lấy ra, đoán chừng người hắn muốn trao chiếc nhẫn đó là Liêu Phác.

- Chú nói đi, chuyện giữa chú và Lâm Vi là sao? Chú là ai chứ, trong quân ngũ là hảo hán, giờ cũng là người đàng hoàng, lương cao giỏi giang, sao nhất định phải cưới cô ta, chú sợ gì... Chẳng lẽ chú ngủ với cô ta rồi, nên muốn chịu trách nhiệm? Cô ta muốn kiện, thích kiện thì kiện, sợ cô ta chắc....

Tần An đi tới kéo Vương Hồng Kỳ lên:

- Đi, đón tân nương thôi, bác An đang đợi, hôm nay thế nào cũng phải dẫn một cô vợ về.

- Tôi không ngủ với Lâm Vi... Tôi, tôi cũng không rõ là chuyện gì...

Vương Hồng Kỳ ấp a ấp úng để mặc Tần An lôi đi:

- Chuyện đã thế này, còn đón gì nữa? Họ không chịu đâu.

- Ai thèm cái nhà đó, tôi nói đi đón chị Liêu Phác.

- Hả, cái, cái đó làm sao được?

Vương Hồng Kỳ tưởng mình nghe nhầm, nhưng ngay lập tức vọt miệng làm bại lộ tâm sự:

- Đón ở đâu?

- Ở trường học chứ ở đâu, chị ấy thường ở trong trường. Không có thì đến nhà tìm, nhất định phải tìm cho ra.

Tần An đẩy Vương Hồng Kỳ lên xe:

- Chú lái đi.

Vương Hồng Kỳ nhất thời không có chủ ý gì cả, bị Tần An thúc giục luôn mồm đành lái xe đi.

- Chú rể đi rồi, chú rể đi mất rồi.

Không biết là ai la lên thất thanh, bọn trẻ con hiếu sự cũng hô theo:

Đám đông đánh nhau trên lâu buông nhau ra đổ tới ban công nhìn, đội ngũ đón dâu thấy thế vội vội vàng vàng đuổi theo, một nhân viên Duy An chạy qua mấy người Lâm gia đang chết đứng còn thuận tay giật cả phong bao đỏ.

Chẳng mấy chốc đội xe dài mười mấy cái đồng loạt nổ máy đuổi xeo, bụi cuốn mù mịt cả con đường, người Lâm gia hoảng hồn, hỏng rồi, hôn sự này hỏng mất rồi.

Lâm Vi nhấc váy cưới, chân đất chạy xuống lầu, khóc lóc đuổi theo:

- Chồng ơi, em sai rồi, anh quay lại đi.

Bụi đất lắng xuống đội xe vô tiền khoáng hậu của huyện Đào Nguyên biến mất trong tầm mắt sững sờ của người Lâm gia, Lâm Vi dẫm phải váy dài ngã xuống đất, vừa đau vừa hối hận, phượng hoàng chưa bay lên đã rơi xuống thành chim sẻ.

Xe đi tới trường tiểu học huyện Đào Nguyên, hôm nay vẫn còn là ngày nghỉ, nhưng lớp năng khiếu văn học vẫn học thêm, trong trường chỉ có vài giáo viên sống ở trường, đoàn xe dài đi vào, tức thì chiếm hết sân của ngôi trường nhỏ. Nhìn thấy xe rõ ràng còn trang trí kiểu xe rước dâu, mấy giáo viên không hiểu chuyện gì hết.

Tần An rời xe gọi lớn:

- Chị Liêu Phác, chị có ở đây không?

- Có, có, cô ấy ở đây.

Một giáo viên đẩy Liêu Phác tới:

Liêu Phác tim đập thình thịch, nhìn thấy Tần An, lại nhìn xe đón dâu, trong lòng bỗng sinh một dự cảm.

- Chị Liêu Phác, em mang tân lang tới cho chị đây.

Tần An mừng rỡ, không ngờ tìm thấy Liêu Phác thuật lợi như vậy, kỳ thực y chẳng lo, còn nhớ lúc mới tới nơi này, Liêu Du nhờ thím Lý ở công xã gọi cha mình, cái loa công suất lớn đó mà gọi một phát thì cả thôn đều nghe thấy, chỉ là kéo không nổi Vương Hồng Kỳ:

- Chú có ra không?

- Boss, lỡ cô ấy không đồng ý thì sao?

Ai dè Vương Hồng Kỳ là hán tử đầu đội trời chân đạp đất mà ở chuyện tình cảm lại ăn hại như thế, còn bám lỳ vô lăng không xuống:

- Chú ra ngay, chị ấy đang nhìn đấy, quỳ một chân xuống cầu hôn, thành ý vào, xem chuyện chú gây ra đi, nhất định làm chị Liêu Phác thương tâm lắm rồi.

Tần An bực mình dọa:

- Chú không ra tôi đi kể với bác An, xem người tình thâm nghĩa trọng như bác ấy xử lý chú thế nào?

Vương Hồng Kỳ nghe tới An Hứa Đồng đành cắn răng ra ngoài, từng bước đi về phía Liêu Du.

Tất cả mọi người đều đã ra khỏi xe, nhìn cảnh trước mắt mà kích động không thôi, đã có ai trải qua chuyện thế này chưa? Khỏi nói cũng biết là chưa rồi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch