Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 562: Tâm sự thiếu nữ. (1). (2)

Chương 562: Tâm sự thiếu nữ. (1). (2)
Á...

Vừa kêu vừa định kéo Tần An che chắn, nhưng Tần An khôn lỏi lách đi, kết quả là cũng thành gà rớt nước.

- Ha ha ha...

Tần An cười lớn, mặc dù y cũng bị Tần Thấm hất trúng, nhưng mà không sao, vì y đã ướt sũng rồi:

- Em không chơi nữa.

Tần Thấm cực gian xảo, bê cái chậu nước trống không chạy ra ghế sô pha, leo lên khoe:

- Mẹ, vừa rồi con chơi đánh trận nước thắng cả chú và chị Tôn Tôn đấy.

- Cậu còn cười à... Không tha cậu, cái này gọi là cháu vay thì chú trả.

Tôn Tôn lại không thể tìm Tần Thấm trả thù, nhìn Tần An đầy căm tức, bắt đầu mở vòi nước:

- Làm gì có lý đó.

Tần An chỉ chỉ vào ngực Tôn Tôn:

- Có điều trước khi trả thù, có nên thay áo không?

Tôn Tôn cúi đầu nhìn, cô mặc áo khá mỏng, lúc này toàn thân ướt sũng, áo dán sát vào da thịt, đem áo lót và da thịt non nửa bầu vũ lồ lộ ra ngoài, chẳng khác mấy không mặc gì, vội vàng ôm ngực, vừa đá vừa mắng Tần An:

- Lưu manh, lưu manh!

- Oan cho mình, nếu mình là lưu manh thì nhắc bạn làm gì?

Tần An oan ức nhưng không né, để Tôn Tôn trút giận:

- Hai đứa làm gì đấy, vào bếp nghịch à, còn bảo chị cứ nghỉ ngơi đi nữa.

Lý Thục Nguyệt đi vào, nhìn bếp sũng nước, vừa tức vừa buồn cười:

- Tôn Tôn, đi thay quần áo, để mình làm cho.

Diệp Trúc Lan sắn tay áo lên:

Lý Thục Nguyệt dẫn Tôn Tôn quẫn bách vào phòng mình thay quần áo, Tần An cũng về phòng đổi áo mới, lúc ra thì Diệp Trúc Lan đã lau xong bếp, Tần An vào bếp nấu cơm, Tôn Tôn không vào giúp nữa, khoanh tay trước ngực ngồi ở ghế sô pha, mím môi không nói không rằng.

Diệp Trúc Lan nhỏ giọng nói:

- Tôn Tôn giận đấy.

- Không phải là mình hắt nước...

Tần An vừa thái thịt vừa quay đầu nhìn:

- Cẩn thận, cắt vào tay bây giờ.

Diệp Trúc Lan đứng bên xem Tần An làm thức ăn, bổ xung:

- Hay để chị dâu làm đi.

- Sao không nói là bạn đau lòng?

- Buồn nôn chết đi được, mình không nói đâu.

Diệp Trúc Lan cười hì hì:

- Bạn ra ngoài đi, nói chuyện với bạn, mình phân tâm cắt vào tay thật đấy.

Tần An thấy Diệp Trúc Lan chuẩn bị thái rau hẹ, ngăn lại nói:

- Giúp mình nói đỡ với Tôn Tôn.

- Không, mình thích ở bên bạn cơ.

Diệp Trúc Lan không chịu:

- Mình muốn học làm cơm, trước khi học được mình sẽ ở trong bếp cùng bạn, được không?

- Giờ không thấy buồn nôn nữa à?

Tần An bẹo má Diệp Trúc Lan:

- Ra ngoài đi, không cần bạn giúp, chỉ phiền thôi.

- Không.

Diệp Trúc Lan phụng phịu:

- Có phải vì mình không biết làm cơm nên chê mình rồi... Tôn Tôn lúc nãy ở trong bếp, bạn có đuổi đâu, còn nghịch nước với nhau.

Cô bé cũng biết ghen rồi, Tần An quay lại, ôm Diệp Trúc Lan vào lòng:

- Đúng thế, nhìn Diệp Tử nhà ta, chẳng xinh đẹp bằng Tôn Tôn, học chẳng giỏi bằng, không hiểu chuyện bằng, không biết cả làm cơm, chuyện gì cũng qua quít, hình như chẳng có ưu điểm gì hết... Nhưng mình thích Diệp Tử, không phải vì xinh đẹp, hiểu chuyện, thông minh hay biết làm cơm. Mình thích Diệp Tử vì đó là Diệp Tử, nếu bạn giống Tôn Tôn thì chẳng bằng mình ôm Tôn Tôn cho rồi, chứ không phải là ôm Diệp Tử mà mình thích nhất, thương nhất nữa, còn dỗ cô ấy vui nữa.

Diệp Trúc Lan vốn nghe Tần An nói mình bao thứ không bằng Tôn Tôn, sắp khóc tới nơi rồi, đến cuối lại bật cười, thẹn thùng ôn nhu ôm lại:

- Tần An, mình luôn thấy không xứng với bạn, bạn càng ngày càng ưu tú rồi, ở trường rất nhiều cô gái thích bạn, ai cũng muốn cướp bạn đi.

- Là mình không xứng với bạn.

Tần An ôm chặt hơn:

Diệp Trúc Lan không còn ngơ thây ngốc ngốc nữa, trái tim thiếu nữ ngày một trưởng thành, nhận ra một điều lạ, mối tình đầu non nớt hạnh phúc của cô, không phải chỉ có mật ngọt.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch