Thích một người, người đó là tốt nhất thế giới, là châu báu muốn nâng niu trên tay, muốn chiếm hữu cất đi làm của riêng, lại muốn khoe khoang mọi người biết, rồi lại sợ bị người ta cướp mất.
Diệp Trúc Lan biết hết, cô chỉ không nói ra thôi, biết Đường Mị nắm tay Tần An giữa trường, biết Ngải Mộ thường xuyên mượn cớ đi về cùng Tần An, biết những người bạn trong phòng nói muốn tán tỉnh Tần An không phải là đùa, thậm chí phải chăng Tôn Tôn … cô không dám nghĩ tiếp.
Đôi khi Diệp Trúc Lan rất sợ, vì cô không biết đánh nhau, thường xuyên trêu chọc Tôn Tôn, cuối cùng bị Tôn Tôn phản kích chảy nước mắt phải trốn đi, hoặc tìm Tần An làm nũng.
Cô không có tâm cơ, không nhìn ra được ai đang âm thầm tranh giành châu báu của mình, không biết làm sao đuổi những kẻ đó đi, thậm chí cô sợ khi mình đã đánh mất rồi mà vẫn ngốc nghếch nghĩ nó vẫn còn của mình.
Nếu không có Tần An nữa, trái tim cô sẽ trống rỗng, bên trong chẳng còn gì, linh hồn cũng như bị rút đi mất.
Tần An không biết trong trái tim thơ ngây của Diệp Trúc Lan chứa nhiều tâm sự như vậy, nhưng cảm thụ được sự bất an của cô, vỗ vỗ lưng:
- Có phải là hôm nay nhìn người ta kết hôn rồi hâm mộ, muốn buộc chặt mình không?
- Phải trói chặt bạn lại mới được, cậu là cái đồ lăng nhăng, thích con gái xinh đẹp, đừng tưởng mình không biết gì nhé.
Thật ra là vì chứng kiến hôn lễ thay đổi tân nương vào phút chót, trong lòng bất giác đa sầu đa cảm như vậy, Diệp Trúc Lan mím môi dọa dẫm:
- Được rồi, bạn muốn trói chặt thế nào cũng được, nhưng mà phải no bụng trước đã.
Tần An buông Diệp Trúc Lan xoa bụng cô:
- Muốn ăn ngon thì mình làm cho bạn, ngoan ngoãn ra ngoài, không phải chê bạn, sợ bạn làm phân tâm, rồi cái bụng này đói.
- Ừ.
Diệp Trúc Lan ừ một tiếng, làm nũng cũng làm nũng rồi, lời ngọt ngào cũng nghe rồi, trước kia cô cực kỳ thích Tần An chiều chuộng mình, nhường nhịn bất kỳ sự vô lý nào của cô, nhưng nhìn cách Tần An đối xử với Tần Thấm giống y hệt, cô bất giác nhận ra Tần An coi mình như đứa trẻ con không biết gì, cô không còn thích như vậy nữa, song vẫn mỉm cười che dấu hết tâm sự vào lòng, bề ngoài vẫn vui tươi như trước, chạy ra ngoài ôm Tôn Tôn xem TV.
Lý Thục Nguyệt thở phào, Diệp Trúc Lan mà còn ở đó, hôm nay cả nhà đói là cái chắc.
Đêm hôm đó tất nhiên Tần An ngủ ghế sô pha, Tôn Tôn không thực sự giận y, nhưng đến tối ngủ lại nằm ngoài, lại còn thay đổi thói quen thân thiết ôm Diệp Trúc Lan ngủ, Diệp Trúc Lan không cách nào chạy ra ngoài thân thiết với Tần An. Tần An cô đơn tịch mịch ôm chăn ngủ, sáng mơ mơ hồ hồ cảm giác Tần Thấm dậy đi vệ sinh, sau đó chui vào chăn của y, đến khi dậy thì người ép nhẹp toàn nước dãi của Tần Thấm.
Vừa mới tới trường đã thấy ngay cổng trường dựng một tấm biển đỏ rực cao bằng cả người, trên là hàng chữ trắng:" Nhiệt liệt chúc mừng trường Nhất Trung giành được tổng điểm hạng nhất cuộc thi đấu võ thuật học sinh trung học toàn thành phố, có được 9 huy chương vàng, 12 huy chương bạc, 15 huy chương đồng, tốt nhất trong lịch sử."
Còn có cả danh sách học sinh đoạt giải, bắt mắt nhất là Chu Hồng Chuyên đạt toàn bộ 5 huy chương vàng trong toàn bộ hạng mục hắn tham dự, chiếm quá nửa số huy chương vàng toàn trường.
Thi đấu võ thuật tổ chức vào ngày mùng 1 tháng 10, Tần An chẳng quan tâm tới cái này, giờ xem thông báo không khỏi cảm thán, Chu Hồng Chuyên là tấm vương bài của trường, chẳng trách hiệu trưởng Lý Khai Minh trước đó tích cực mời lãnh đạo giáo ủy tới trường tiểu học chứng kiến hắn làm việc tốt, cũng chẳng trách hắn lại ngông nghênh như thế. Đem lại vinh dự cho trường tất nhiên là cho rằng mình có đặc quyền, lại là bạn thân của Bành Hi Hiền, nếu không trêu vào Tần An, có khi ngông cuồng tới tận lúc tốt nghiệp.