Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 564: Tâm sự thiếu nữ. (2) (2)

Chương 564: Tâm sự thiếu nữ. (2) (2)


Lúc này Chu Hồng Chuyên đang dẫn đầu đám võ sinh chạy bộ, tên nào cũng đeo huy chương lên người, huy chương va leng keng, đúng là phong quan vô hạn, thi thoàng chạy qua mặt nữ sinh còn hô khẩu hiệu thật to, khiến các cô gái ôm ngực nhìn si mê... Cho dù ở giai đoạn cao trung, các nữ sinh càng dễ sinh thiện cảm với nam sinh có thành tích học tập tốt, nhưng mà đám võ sinh cường tráng thể hiện bản năng sinh vật, cũng rất dễ khơi lên gợn sóng lăn tăn trong tái tim thiếu nữ.

Phạm Tiểu Băng, cô bạn cùng phòng của Diệp Trúc Lan trong số đó, thẹn thẹn thùng thùng nhìn bóng lưng Chu Hồng Chuyên, Diệp Trúc Lan ghét tới đó đi qua không thèm chào hỏi rồi.

Suốt cả ngày hôm đó, cái tên Chu Hồng Chuyên được nhắc tới nhiều nhất, tất nhiên Tần An cũng được người ta tiện thể nói tới, người không biết chuyện còn nhìn y với ánh mắt ái ngại, hoặc đợi xem trò vui.

Tan học, Tần An và Ngải Mộ ở lại viết báo tường, có hai người họ, báo tường lớp 156 liên tục được chọn là tốt nhất toàn trường, Ngải Mộ vì thế càng thêm hứng thú, vừa hoàn thành báo tường kỳ này là đã kéo Tần An thảo luận kỳ sau.

- Có người tới thách đấu, đi xem náo nhiệt không?

Lớp trưởng Kỷ Yên của lớp 157 cũng đang chuẩn bị báo tường, hưng phấn chạy qua gọi, tay vẫn còn cầm phấn với giẻ lau:

- Chuyện gì thế?

Ngải Mộ ngẩng đầu lên hỏi:

- Sáng nay Chu Hồng Chuyên dẫn võ sinh được giải tới Tam Trung, thì ra trước giải đấu, Tam Trung tuyên bố sẽ vượt qua trường mình, kết quả là phát huy không tốt, Chu Hồng Chuyên được thể tới đó thị uy. Bây giờ người Tam Trung chạy tới đòi tỷ võ... Có điều mình thấy không phải là kiểu thi đấu buồn chán đâu, mà là đánh nhau.

Kỷ Yên kích động tới mũi nở ra thở phập phòng kéo Ngải Mộ:

- Đi cùng mình đi, một mình mình sợ không dám.

Cô gái này tóc dài, ăn mặc điệu đà, trông có vẻ điềm đạm ít nói, ai ngờ lại hứng thú với trò đánh nhau, có điều Tần An cũng hứng thú, lấy lý do rất đường hoàng:

- Ngải Mộ đi xem sao, nói thế nào bọn mình cũng là người hội học sinh, giờ giáo viên đều đã đi ăn cơm, gặp chuyện này bọn mình phải quản thay... Nếu có đánh nhau mình sẽ bảo vệ bạn.

- Cậu á?

Kỷ Yên nhìn Tần An một lượt đánh giá:

- Cậu thì bảo vệ nổi ai?

- Cậu đi chỉ thêm loạn thôi, chẳng biết Bành Hi Hiền có tới không, cậu nên biết, nếu đánh nhau thật, Chu Hồng Chuyên không đánh lại anh ta đâu.

Ngải Mộ chẳng thích gì chuyện đánh đấm, nhưng mà thấy Tần An chẳng còn tâm tư nào làm báo tường nữa, đành thở dài:

- Vậy thì đi.

- Không cần cậu bảo vệ, người ta có Trương Dược và Đồng Quan rồi, nếu có đánh nhau cậu chẳng được tác dụng gì.

Kỷ Yên mồm miệng đanh đá:

- Hai người bọn họ đá bóng ở sân, lúc này chắc tới trước bọn mình.

- Ê, sao bạn lại cứ nhắm vào tôi thế, tôi đâu chọc vào bạn.

Tần An lấy làm lạ, sao vô duyên vô cớ có cô gái thù địch mình, y cũng biết mình rất được lòng nữ sinh trong trường:

- Tôi chỉ nói thật thôi.

Kỷ Yên kéo Ngải Mộ đi:

Tần An nhún vai không nói nữa, chẳng hiểu ra sao.

Khi ba người bọn họ tới sân thể dục nhỏ thì nơi đó đã chật kín người, chỉ là tình hình có hơi lạ, ngoại trừ người mới tới còn tỏ ra hưng phấn thì người khác đều im lặng, thậm chí còn bỏ đi... Xem tình hình quân ta không được nhạc quan.

Có nụ cười duyên dáng của Ngải Mộ mở đường, bọn họ nhanh chóng chen được vào trong, Tần An nhìn mà rợn người, lần này thể diện Nhất Trung bị người ta đốt sạch rồi.

Trên sàn gõ sáng bóng, một nữ sinh mặc võ phục trắng nhìn xung quanh:

- Các người mà cũng xứng luyện võ à, một đám phế vật.

Chu Hồng Chuyên cao hơn mét tám nằm co quắp trên mặt đất, tay ôm bụng rên rỉ, hiển nhiên đã mất sức chiến đấu, ba tên khác chẳng khá hơn, tên ôm đùi, tên ôm vai mất sức chiến đấu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch