Tần An chẳng còn chút hứng thú nào nữa, dù sao y cũng là một học sinh của Nhất Trung, trường mình mất mặt chẳng có gì đáng vui, người bên cạnh cũng thế, chửi Chu Hồng Chuyên vô dụng, thường ngày trong trường diễu võ giương oanh kinh lắm, giờ bị người ta đánh cho không bò dậy nổi.
Nhất là nam sinh thì mặt nóng rát, nếu đối thủ là nam thì đành đi, nhưng đứng đó là cô gái vóc dáng chẳng phải cao to gì, đến ngay tâm tư chửi người ta cũng không có.
Cơ mà nữ sinh này, Tần An cảm giác quen quen.
- Oa, cô ấy thật lợi hại, đúng là thần tượng của mình, đám võ sinh kia thường ngày chỉ biết đánh đấm gây sự, giờ mới biết thế nào là cao thủ chân chính.
Kỷ Yên rõ ràng đứng không đúng lập trường, nhìn nữ sinh kia đầy sùng bái:
Đám nam sinh tức giận quay sang, ai cũng thấy mất mặt, vậy mà cô gái này còn buông lời mát mẻ.
Chưa ai kịp nói gì thì Kỷ Yên trợn mắt lên tuôn một tráng:
- Nhìn cái gì mà nhìn, có giỏi thì lên kia đánh nhau với người ta đi, trừng mắt với một đứa con gái thì hay lắm à? Đàn ông quá nhỉ?
Sự đánh đá của Kỷ Yên thì Tần An được lĩnh giáo rồi, hóa ra cô gái này không phải thù oán gì mình mà là cái mồm như thế, cả đám nam sinh bị mắng tới á khẩu quay đầu đi làm bộ ta đây không thèm chấp con gái.
- Tần An, giờ đánh nhau cậu còn dám nói là bảo vệ ai không? Đánh nổi người ta không?
Kỷ Yên vẫn chua ngoa nói mát:
Tần An tức lắm, song chẳng lẽ lại đi đấu khẩu với người ta, quay sang nghiến răng bảo Ngải Mộ:
- Tránh xa cô ta ra, cẩn thận người ta trút giận lây lên bạn.
Ngải Mộ không nhịn được cười, Kỷ Yên là học sinh lên thẳng, là bạn của cô ở Nhất Trung từ hệ sơ trung, cái miệng rất đáng ghét, thấy ai cũng xỉa vài câu, Tần An ở trên lớp luôn được nữ sinh hâm mộ, hẳn trong lòng sốc lắm.
Kỷ Yên vừa thôi thì lại có một nữ sinh mặc đồng phục Tam Trung đứng xem náo nhiệt hét lên:
- Các người đắc ý lắm mà, chỉ bồi dưỡng ra đám phế vật thế thôi à, Nhất Trung không có nam nhân sao, có gan đứng ra đây.
Cả đám nam sinh Nhất Trung đỏ mặt tía tai quay sang chửi bới.
- #%^& & *, có giỏi ra đây đánh nhau.
- Cút đi, đánh nhau giỏi là nam nhân chắc.
- Đừng nghĩ cô là con gái là không ai dám đánh nhé!
Chửi người ta không phải nam nhân thì đúng là khiêu khích giới hạn của đám nam sinh rồi, Tần An nghĩ cô gái nào lại muốn ăn đòn như thế? Quay đầu nhìn, mẹ ơi, là Tằng Phù Dung.
Thật là đau đầu, Tần An bóp trán, chỉ là chuyện này y không thể đứng ngoài được nữa rồi, Tằng Phù Dung nếu còn tiếp tục không lựa lời, chọc giận đám đông thì gay go, lúc đó Tần An không thể bỏ mặc, ai bảo cô là con gái Tằng Nhất Minh và Dương Thanh?
Nếu Tằng Phù Dung chửi một giáo viên, người ta kiêng kỵ mẹ cô là người đứng đầu hệ thống giáo dục thành phố không dám làm gì, nhưng học sinh thì có mấy đứa sợ chủ nhiệm giáo úy?
- Phù Dung, chúng ta chỉ đánh mấy tên võ sinh nghông nghênh thôi, đừng kéo hết mọi người vào.
Nữ sinh mặc võ phục kia hiểu chuyện, nói một câu khiến người ta dễ chịu không ít:
- Các vị, mấy tên này hôm nay tới Tam Trung chúng tôi, nói trường chúng tôi toàn là một đám vô dụng, vì thế tôi tới đây là nhắm vào chúng, chứ không phải muốn gây sự với Nhất Trung, hi vọng các vị hiểu rõ thị phi, đừng thiên vị những kẻ này, làm chứng công bằng, xin đa đạ mọi người.
Cô gái chắp tay bốn phương, khí thế giang hồ mười phần.
Người ta nói thế rồi, đám học sinh đang kích động liền thôi chửi bới, dù sao đám Chu Hồng Chuyên sai trước, giờ chuốc tự nhục vào thân là đáng đời, đám người chúng thường ngày ngông nghênh thế nào chẳng ai lạ gì.
Trần Thiên Thiên?
Nghe giọng nói và cung cách đó, Tần An giật mình lần nữa, chẳng phải Trần Thiên Thiên học ở Nhị Trung huyện Phong Dụ à? Vì sao cô ta lại tới đây? Cháu gái Trần Song Thương, trùm thổ phỉ nức tiếng một thời, từ nhỏ lớn lên trong ổ lưu manh, đám Chu Hồng Chuyên thua cũng không oan.