Tần An vòng qua, khuôn mặt thanh tú nghênh nghênh, mái tóc rối, đôi mắt hơi âm u, cánh môi mỏng mím chặt, chính là Trần Thiên Thiên mở miệng ra là muốn đá vỡ trứng nam nhân.
Lặng lẽ tiếp cận Tằng Phù Dung vỗ vai cô nói nhỏ:
- Chị Phù Dung, đây là người bạn khiến chị cãi nhau với mẹ à?
Tằng Phù Dung quay đầu lại thấy Tần An không bất ngờ, cô biết y học ở đây:
- Ừ, tan học rồi sao không về còn tới xem náo nhiệt... À, sao cậu biết Thiên Thiên?
- Chị chắc biến Trần Thiên Thiên từ trấn Thanh Sơn tới chứ, quê em ở đó, cô ấy chuyển trường à?
- Thiên Thiên kỳ nghỉ hè vừa qua tới tham gia huấn luyện võ thuật ở trường chị, trường thấy cô ấy võ công cao cường nên cấp học bổng tới Tam Trung học. Nhờ cô ấy Tam Trung có được một huy chương vàng, hai huy chương bạc. Công phu mà Thiên Thiên luyện không phải thứ biểu diễn, cho cô ấy thêm thời gian học, năm sau Tam Trung thế nào cũng đứng nhất toàn đoàn.
Tằng Phù Dung vẫn không quên kiếm thể diện cho Tam Trung:
- Trường em cũng có cao thủ thực sự đấy.
Tần An nói tới Bành Hi Hiền, lần đầu bắt tay hắn là cảm giác được, tay đầy nốt chai sần mà vóc dáng thanh thoát không phải kiểu luyện võ tới vai u thịt bắp, Vương Hồng Kỳ cũng từng nói Bành Hi Hiền rất ghê gớm:
Nhưng cũng may mà Bành Hi Hiền không có mặt, nếu không chuyện này rất phiền, Trần Thiên Thiên gặp rắc rối còn đỡ, nếu Trần Thiên Thiên lại thắng nữa thì, không chỉ là chuyện Nhất Trung mất mặt, với tính cách âm hiểm của Bành Hi Hiền, thế nào cũng báo thù..
- Ai thế?
Tằng Phù Dung bĩu môi không tin:
Đúng là sợ cái gì thì cái đó tới, Tần An còn chưa kịp trả lời thì Bành Hi Hiền đẩy đám đông cười phong độ đi tới:
- Bạn học Tam Trung, tôi đại biểu cho Nhất Trung đánh với bạn một trận, bất kể thắng bại, hi vọng sau này sẽ không có chuyện tương tự nữa, Nhất Trung sẽ không kiếm chuyện với các bạn, các bạn cũng đừng tới đây thách đấu.
- Bành Hi Hiền!
Tằng Phù Dung thốt lên, hai người đều là tuyển thủ tham gia thi Olympic, không lạ gì nhau cả, Bành Hi Hiền lại còn đẹp trai như thế, gặp rồi khó quên:
Học sinh Nhất Trung hưng phấn reo hò, dù Trần Thiên Thiên nói năng hợp tình hợp lý, nhưng Nhất Trung mất hết thể diện là thật, ai cũng muốn Bành Hi Hiền gỡ lại, mấy nữ sinh thì hai mắt thiếu chút nữa biến thành hình trái tim.
- Đừng làm ra vẻ phong đội với tôi, trong vòng mười chiêu không giải quyết được anh coi như tôi thua.
Trần Thiên Thiên ghét nhất thứ con trai mà bành bao màu mè như Bành Hi Hiền:
- Khẩu khí lớn lắm, vậy để tôi lĩnh giáo cao thủ thực sự, mời!
Bành Hi Hiền thấy Trần Thiên Thiên không nể mặt mình chút nào, thu lại nụ cười lùi ra sau vài bước bày thế, dạng chân trầm vai, một tay thủ trước ngực, tay kia hơi đưa ra phía trước, ánh mắt nhìn đối thủ trở nên dữ dội, ngay cả người ngoài nghề cũng nhận ra khí thế hắn tỏa ra, tức thì reo hò không ngớt.
Tằng Phù Dung đi lên thì thầm vào tai Trần Thiên Thiên, cô quay ngoắt lại nhìn chằm chằm Tần An một lúc, mặt lạnh tanh quay sang Bành Hi Hiền:
- Tôi không muốn đánh nhau với anh nữa.
- Sao? Sợ rồi à?
Đám học sinh Nhất Trung reo hò vang dội, hiển nhiên cho rằng Trần Thiên Thiên bị khí thế của Bành Hi Hiền làm khiếp sợ, cảm giác hả hê vô cùng:
- Được, nếu bạn đã nhận thua, tôi hi vọng tuân thủ ước định, sau này đừng tới Nhất Trung gây chuyện nữa, cùng là trường trong thành phố dĩ hòa vi quý là tốt nhất, huống hồ học võ không phải để so ai mạnh ai yếu, rèn luyện sức khỏe, giúp đỡ người khác mới là tinh thần thực sự của võ thuật.
Thắng không kiêu, Bành Hi Hiền nhắc nhở bản thân không cần đắc ý, đối phương biết khó nhận thua rồi phải chú ý phong độ:
- Tôi thua? Tôi có nói tôi nhận thua à?
Trần Thiên Thiên cởi đai lưng ra, hành động này thông thường có ý rõ ràng không đánh nhau nữa, đôi mắt phượng xếch lên đầy khinh bỉ: