Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 567: Cao thủ ẩn mình. (1)

Chương 567: Cao thủ ẩn mình. (1)



- Không phải tôi nói anh không đủ tư cách động thủ với tôi, tôi chưa tự cao tới mức đó, nhưng hứng thú thực sự không còn nữa, anh có vẻ khác bọn kia, cũng rèn luyện công phu thực sự đấy, nhưng bỏ công sức chưa đủ, hạ bàn không vững, mai hoa thung hẳn lâu rồi không đi đúng không? Như thế anh không theo kịp tôi đâu.

Trần Thiên Thiên lắc đầu:

- Nếu anh chuyên tâm rèn luyện thêm vài tháng nữa, cũng cố bản thân, đánh một trận sẽ rất thú vị, nhưng giờ thì thôi đi, anh không phải người trong nghề, đánh thắng chẳng thú vị.

- Đừng nó nhiều, đánh võ miệng ai chẳng biết.

Đám học sinh phía dưới la hét ầm ĩ:

Bành Hi Hiền thấy bị Trần Thiên Thiên nói trúng thì hiểu cô gái này lợi hại, hắn theo học một vị sư phụ là cao thủ có tiếng, công phu hơn hẳn người thường, nhưng võ thuật chung quy không phải thứ hắn theo đuổi, nên rèn luyện có hạn. Chính sư phụ hắn có nói, nếu gặp phải cao thủ thực sự, công phu ở chân không đủ vững, không theo kịp bước chân người ta, dễ dàng bị người ta đùa bỡn.

- Quả nhiên là người trong nghề nhìn một cái đã nhận ra rồi, ha ha ha, Bành Hi Hiền tôi mặc dù chủ yếu đặt tinh lực vào việc học tập, nhưng...

Chỉ là lúc này không đánh thì xuống thang được, đánh thì rõ ràng đối phương không nương tay càng mất mặt hơn, đang nói vài câu vãn hồi thể diện thì Trần Thiên Thiên đã tới trước mặt Tần An nhìn chằm chằm.

Tần An cười khổ:

- Đã lâu không gặp, nếu muốn đánh tôi thì kiếm chỗ khác được không? Nhất Trung có mất mặt hay không tôi không quản, nhưng tôi không muốn bị mất mặt ở đây.

- Tôi sẽ tìm cậu so tài, nhưng không phải bây giờ, một năm qua tôi luôn khổ luyện, khi nào đủ tự tin sẽ lại khiêu chiến cậu.

Trần Thiên Thiên nheo mắt lại nhìn Tần An, hoàn toàn không thèm để ý tới những lời Bành Hi Hiền:

- Sớm muộn tôi cũng đánh bại cậu.

- Cái gì? Tần An cũng luyện võ?

Những người khác không hiểu ân oán giữa Tần An và Trần Thiên Thiên, nghe thế tất nhiên hiểu lầm, quay sang kích động xì xào bàn tán, Bành Hi Hiền đang nói dở phải ngậm miệng lại, mặt nóng rát, thái độ người ta không coi vào mắt đó còn tệ hơn bị đánh bại trước đám đông, mặt âm trầm đáng sợ.

Trần Thiên Thiên nói xong mặt sương giá kéo tay Tằng Phù Dung đi, không ai dám ngăn cản, Tằng Phù Dung vẫn không quen quay đầu lại, hưng phấn vẫy tay:

- Tần An, lần sau cho chị xem công phu của cậu nhé.

Náo nhiệt kết thúc, đám đông không tản đi, người quen lẫn không quen Tần An đều ngây ra nhìn y.

- Mọi người giải tán cả đi, đừng ở đây cản trở luyện tập nữa.

Bành Hi Hiền nhìn Tần An với ánh mắt phức tạp, không ngờ mình lại không phát hiện ra y cũng luyện võ:

Ngải Mộ bất tri bất giác đứng sát Tần An hơn, thâm mật vô cùng, nam sinh văn võ song toàn, lại còn khiêm tốn không khoe khoang, thực sự là hoàng tử trong mơ của cô.

- Đừng nhìn tôi như thế, không phải như bạn nghĩ đâu.

Tần An cười khổ không thôi, chuyện này nhất thời không nói rõ được, văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị, chẳng may sau này có tên nào đó đến khiêu chiến thuật thì thảm, Trần Thiên Thiên cố tình nói mập mờ như thế không biết có phải cố tình hại mình không?

… …

"Bốp!"

Một viên bi sắt bắn ra, trúng ngay tấm bia bằng cao su dày nửa cm, ghim sâu vào trong, phát ra tiếng động nặng nề.

Tần An nhắm bia, lần nữa kéo ná, thời xưa người ta thường dùng cách nói kéo cung mấy đảm để hình dung lực tay của một người, dây ná bằng cao su tuy không so được với dây cung, nhưng liên tục kéo căng bắn ra, vẫn làm tay Tần An chấn động tới tê dại.

Ngày đó gặp lại Trần Thiên Thiên, Tần An biết cô nữ sinh ương ngạnh đó không dễ dàng bỏ qua cho mình, y tự biết nếu không có ná phức hợp thì đừng hòng thắng được Trần Thiên Thiên, mà Trần Thiên Thiên nói một năm qua khổ luyện thì khẳng định không nói xuông, còn Tần An thì chi thi thoảng bắn vài cái cho đỡ quên nghề, nói không chừng giờ dựa vào ná phức hợp cũng không phải đối thủ nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch