Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 568: Cao thủ ẩn mình. (2)

Chương 568: Cao thủ ẩn mình. (2)


Cô ta mà thắng thì không biết nghĩ trò gì chỉnh mình đây, đừng nói là bắt mình cũng mặc váy, đi tất, đội tóc giả nhé? Chỉ nghĩ thôi đã không rét mà run rồi, làm vài động tác thả lỏng, tiếp tục tập luyện.

Ánh ban mai dần trải rộng mặt đất, âm ấm dễ chịu, những người già trong khu dậy sớm chạy bộ đã quen với cảnh có một thiếu niên tập bắn ná thay cho thể dục buổi sáng, Tần An kéo căng dây cung, tập trung tinh thần nhắm bia tập bắn, riêng giữ tư thế này mấy chục giây cũng đủ khiến mồ hôi ròng ròng.

"Bốp!"

Tấm bia bị bắn trúng làm mảnh vụn trung tóe khắp nơi, nhưng không phải do Tần An bắn, nghi hoặc quay đầu thấy Đường Mị cầm một thứ dài bằng cánh tay có thể gọi là vũ khí bắn đạn nhắm vào mình,

- Ê, nhắm sang phía khác...

Tần An nghiêng mình sang bên, nhìn thanh thế vừa rồi, thứ quỷ quái kia đủ bắn vỡ đầu người ta:

- Vài năm trước, đại hội kỹ thuật nano quốc tế lần thứ nhất được tổ chức ở Mỹ, từ đó kỹ thuật nano có bước phát triển dài, vật liệu nano ngày càng thể hiện ưu thế vượt trội của nó.

Đường Mị vung vẩy món đồ chơi trong tay đi tới:

- Ống ngắm night hawk ba lớp, sợi các bon siêu đàn hồi, kích cỡ bằng sợi tóc đủ sức chịu đựng trọng lượng bằng người lớn, hệ thống trợ lực cơ giới, thép hợp kim có sức bền một triệu lần bắn, còn gỗ hoàng hoa lê chỉ làm trang trí thôi.

- Cái thứ này của bạn liệt vào danh sách vũ khí rồi đấy, cảnh sát mà nhìn thấy thế nào cũng tịch thu.

Tần An nghe là biết rồi, đây chính là cái ná phức hợp, nhưng mức độ chính xác, tầm xa, lực đạo hơn cái thứ của y trăm lần, chẳng trách lần trước thấy mình tập bắn còn mỉa mai:

- Cái ná phức hợp của cậu cũng thuộc hàng vũ khí đấy.

Đường Mị đưa cho Tần An:

- Hồi trước thấy cậu chơi ná, tôi cũng nổi hứng nhờ người làm giúp một cái.

- Những vật liệu bạn nói hiện giờ hẳn chưa ứng dụng rộng rãi?

Ná vào tay nặng trịch, trừ dùng bi tròn không thích hợp phát huy tối đa sức sát thương, Tần An đánh giá thứ này ngang với loại nỏ săn, không thể gọi là ná nữa:

- Đó là ở trong nước.

Đường Mị tới bên cạnh Tần An chỉ:

- Xem chỗ này, tuy chỉ là lò xo thôi, nhưng kỹ thuật trong nước không làm ra được sợi lò xo mỏng đàn hồi cao như vậy, giống như chúng ta dù mua ống kính trên camera Nhật Bản về nghiên cứu, nhưng không đủ điều kiện phục chế nó.

- Trung Quốc muốn đuổi kịp các quốc gia phát triển, không chỉ đơn giản là phát triển kinh tế mà được... Đó chỉ là vỏ ngoài thôi, chênh lệch thực sự quá lớn.

Tần An cảm thán:

- Công ty mẹ bạn chắc liên quan tới chế tạo máy móc và kỹ thuật cao?

- Ừm, cậu thử bắn xem cảm giác thế nào?

Đường Mị đã tới rất gần rồi, đến khi hương thơm thân thể luồn vào cánh mũi Tần An mới sực nhận ra nãy giờ hai người đứng sát bên nhau một cách hết sức tự nhiên, mà nhìn Đường Mị rõ ràng hoàn toàn không phải cố tình làm thế, ánh mắt tình cờ nhìn qua cổ áo Đường Mị, trái ngược ngoại hình tệ hại, áo lót hết sức cầu kỳ, loại chất liệu và kỹ thuật đó, không phải rẻ... Ừm, kích cỡ càng không kém, bình thường mặc áo rộng thùng thình chẳng nhận ra.

Khéo léo tránh ra sau một chút, Tần An giơ ná, gần như không nhắm nhiều, bóp cò một phát, đạn bay khỏi rãnh đạn đi thẳng tắp, trúng ngay mục tiêu.

- Không cần ngắm đâu, nó căn bản rất chính xác rồi, không kém súng bắn tỉa, tóm lại là khoảng cách ngắn bắn vào đầu là chết chắc.

Đường Mị nói thản nhiên như không:

- Tặng cậu đấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch