Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 569: Ba môn thứ nhất. (1)

Chương 569: Ba môn thứ nhất. (1)



- Tôi không thể nhận được, thứ này quá quý giá.

Tần An lắc đầu trả lại, cái ná này không phải dùng tiền đánh giá độ quý trọng, y không vô duyên vô cớ mà nhận như thế, hai người đâu phải thân quen gì:

- Chơi thử vài lần cho biết thôi, mất hứng rồi, chả lẽ vứt đi? Cũng hơi tiếc, mà nếu treo trong nhà Tần Thấm nhìn thấy mang ra nghịch thì sao?

- Vô cớ tỏ ra ân cần, không trộm cũng cướp.

Tần An vẫn không nhận:

- Đã không chơi nữa vì sao hôm nay còn mang nó xuống đây làm gì?

- Nói khó nghe thế, ở trường bàn tán chuyện hôm đó cô gái tên Trần Thiên Thiên nói muốn so tài với cậu, mà cậu thì chắc là không biết võ thuật gì rồi, nhìn mấy hôm nay cậu đột nhiên lại khổ luyện bắn ná, khỏi đoán cũng biết là cô ta muốn so tài bắn ná với cậu. Tặng cậu món này, có nó, Trần Thiên Thiên tập mười năm không theo kịp, cậu đỡ phải dậy sớm tập bắn nữa, mắt toàn tơ đỏ thế kia, tối qua lại thức đêm học chứ gì?

Đường Mị quá thông minh, chỉ cần một chút thông tin là suy ngay ra được, Tần An nhíu mày:

- Nói, bạn có ý đồ gì?

- Kỳ thực là ngứa mắt với trò trẻ con của cậu thôi, học sinh cao trung rồi mà còn chơi trò tiểu học. Huống hồ sắp thi Olympic mà còn phân tâm vào chuyện này, cậu hiếu thắng không khác gì trẻ con...

Đường Mị đưa tay ra định bóp mũi Tần An, nửa chừng nhận ra động tác này với quan hệ hai người mà nói là quá mức thân mật liền thu tay lại, hai tay chắp sau lưng, mũi chân làm điểm tựa, xoay tròn một vòng đẹp đẽ bỏ đi:

Tần An ngây người nhìn một lúc gọi với theo:

- Bạn biết mua ba lê à?

Đường Mị hơi khựng người, hạ mũi chân xuống, bước đi bình thường, chẳng quay đầu lại:

- Không biết.

Tần An nhìn theo bóng lưng Đường Mị tới tận khi khuất sau cây ngô đồng, lắc đầu thu dọn đồ về nhà, dấu cái ná cỡ lớn xuống gầm giường, ngồi xuống bàn viết nhật ký.

Bất kể làm việc gì Tần An cũng rất nghiêm túc, giống như viết nhật ký vậy, từ năm ngoái tới giờ rất ít khi bỏ dở, có những thứ, y chỉ có thể nói với nhật ký thôi.

" Lại một cuốn nhật ký nữa rồi, đây là cuốn thứ mấy nhỉ? À, là cuốn mà cô gái tên Lý Tâm Lam tặng, Nhật Ký, hôm nay tôi nhìn thấy bóng lưng một cô gái..."

….

Kỳ thi Olympic thành phố do hội sở thương vụ Lạc Thần tài trở tiến hành ở trung tâm hồi dưỡng giáo viên, toàn bộ học sinh trong phạm vi thành phố bất kể trường công lập, tư lập hay các trường trung học chuyên nghiệp đều có thể tham gia.

Đội ngũ tham gia của Nhất Trung, Nhị Trung, Tam Trung thành phố Lâu Tinh là lớn nhất, trường học thuê cả xe khách lớn đưa học sinh đi, người dẫn đội của Nhất Trung là phó hiệu trưởng Hồ Kim Hâm và Cung Lâm Tường, đủ nói lên Nhất Trung coi trọng kỳ thi lần này thế nào.

Trong đội ngũ dự thi của Nhất Trung, nam sinh chiếm phần lớn, nữ sinh tương đối ít, chủ lực là học sinh năm thứ ba, học sinh năm hai không đáng kể, còn năm thứ nhất chỉ có Tần An.

Số học sinh đăng ký cả ba môn chiếm một nửa, những học sinh này có thực lực tổng hợp rất mạnh, chính là chỗ dựa quyết định thành tích thi đại học của Nhất Trung, nhưng thi Olympic thì không có nhiều hi vọng.

Học sinh thực sự có thể tranh giải ở kỳ thi Olympic chỉ báo danh một môn, những học sinh này có sở trường hoặc hay nói cách khác học lệch vì thi tài, thường ngày bỏ hết thời gian vào môn nào đó, thành tích thường hơn xa học sinh báo danh ba môn.

Cung Lâm Tường đi hỏi han học sinh một lượt, cuối cùng tới chỗ Tần An đang khép mắt dưỡng thần, Đinh Gia Phát nói nhất định phải bồi dưỡng Tần An thành tuyển thủ hạt giống môn vật ký, Cung Lâm Tường tin tưởng tuyệt đối vào nhãn quang của Đinh Gia Phát, Tần An đã có ưu thế rõ ràng vậy mà thi ba môn, không tập trung vào một môn được sao?

Mặc dù ông không đánh giá cao khả năng có giải của Tần An, nhưng nếu bản thân Tần An chỉ coi đây là kỳ thi trải nghiệm thì đáng thất vọng.

- Tần An!

- Thầy Cung...

Tần An ngồi nhích vào nhường chỗ, nhìn nụ cười của Cung Lâm Tường, thân thiết, hiền từ và có một loại trông đợi, đó là nụ cười của giáo viên, không phải chuyên môn nhắm vào một học sinh nào cả, vì ông trân trọng yêu quý nghề nghiệp của mình, giống cha y:

- Em chuẩn bị ra sao rồi?

- Cảm giác môn vật lỳ có khả năng tương đối, em làm đề thi do thầy Đinh giao, là đề thi cấp tỉnh đều có kết quả tốt, thầy Đinh nói nếu em phát huy được trạng thái tốt nhất sẽ có hi vọng lớn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch