Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 572: Quà sinh nhật. (2)

Chương 572: Quà sinh nhật. (2)
Những học sinh vừa vào trường thấy lớp học có vài chỗ trống mà hi vọng hôm nay được nghỉ sẽ nhanh chóng nhận ra đó là mong ước vô vọng.

Hôm nay Nhất Trung vẫn cứ náo nhiệt, lãnh đạo trường học tổ chức một buổi lễ tiếp nhận nhỏ, giáo ủy chủ nhiệm Dương Thanh, hai vị phó chủ nhiệm hiệu trưởng Lý Khai Minh, chủ nhiệm ban khen thưởng kỷ luật Triệu Địch Mông, cùng giáo viên âm nhạc tham gia nghi thức nhận tài trợ.

Lý Thục Nguyệt cùng Dương Thanh cùng nhau vén khăn lụa đỏ phủ trên chiếc xe vận chuyển, bên dưới là chiếc piano STEINWAY & SONS, chiếc piano này được quỹ giáo dục Lạc Thần quyên tặng có điều kiện cho Nhất Trung.

Học sinh vây quanh không hiểu cái thứ này có gì đáng trường học bày thế trận lớn như thế, lãnh đạo trường thì biết, vì piano không giống đàn điện tử, càng không giống accordion, dù là chiếc piano rẻ nhất cũng là thứ xa xỉ phẩm, huống hồ mang nhãn hiệu STEINWAY & SONS? Giá trị còn hơn cả một chiếc Toyota Crown nhập khẩu.

Chiếc xe vận chuyển chỉ dừng lại chốc lát, sau đó đi thẳng vào lễ đường lớn của trường học, lễ đường này là nơi tổ chức buổi lễ lớn của trường học, chỉ có cửa của lễ đường lớn mới đủ rộng đưa thứ này qua.

Khi chiếc đàn pinano dài gần ba mét, cao mốt mét được đặt thuận lợi trên sân khấu lễ đường, lộng lãy tráng lệ, mọi người mới thở phào, Lý Khai Minh nhiệt tình đưa hai tay bắt tay Lý Thục Nguyệt:

- Vô cùng cám ơn quỹ Lạc Thần đã quyên tặng.

- Hiệu trưởng Lý khách khí rồi, xúc tiên sự phát triển toàn diện của học sinh chính là mục đích ban đầu của quỹ Lạc Thần, huống hồ chúng tôi kỳ vọng quý trường xuất hiện vài nhạc sĩ nổi tiếng, mượn chút tình cảm đó tới hội sở Lạc Thần chúng tôi diễn tấu.

Lý Thục Nguyệt mỉm cười đáp rất khéo léo:

- Có quỹ Lạc Thần ủng hộ mạnh mẽ, chuyện bồi dưỡng học sinh năng khiếu nhất định sẽ tiến xa thêm một bước, không biết hội sở Lạc Thần khi nào sẽ khai trương? Khi đó tôi nhất định tới góp vui.

Dương Thanh cũng nhiệt tình nói:

- Tôi sẽ gọi điện cho hiệu trưởng Lý, chúng ta đi cùng cho khí thế.

Mặc dù Lý Thục Nguyệt rất trẻ, nhưng Lý Khai Minh không có chút lơ là nào, một nữ nhân trẻ như thế đã kinh doanh hội sở thương vụ đầu tư trên chục triệu, dù muốn nói đùa vài câu ái muội cũng phải hết sức cẩn thận, ai mà biết được sau lưng là nam nhân cường đại ra sao chứ?

Con người đều có thói quen suy đoán như vậy, nhất là với nơi nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ như Trung Quốc, nữ nhân trẻ đẹp mà thành công càng khiến người ta nghi ngờ. Đối diện với ánh mắt như thế của nam nhân xung quanh, Lý Thục Nguyệt nửa năm qua tiếp xúc nhiều cũng quen rồi, khẽ cười gật đầu, đầu nghiêng đi, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ dài trắng trẻo tao nhã, váy xanh nhạt ôm vừa vặn thân hình yểu điệu, bước xuống sân khấu.

- Đừng quên hiệp nghị sử dụng của chúng ta, ba năm sau chiếc piano này hoàn toàn thuộc về quý trường, còn bây giờ chỉ có mộ phần quyền sử dụng. Tôi hi vọng hiệu trưởng Lý sử dụng tốt nó giúp học sinh và giáo viên âm nhạc được tiếp xúc với nó, phát triển năng khiếu âm nhạc.

Kết thúc nghi lễ tiếp nhận, tiễn khách khứa đi, Lý Khai Minh tới phòng hồ sơ, tìm kiếm tài liệu về nữ sinh tên Tôn Tôn, lớp 158.

Cha, Tôn Ngạn Thanh, hộ cá thể, mẹ Trọng Hoài Ngọc, vô nghiệp, nhà số 13 ngõ cũ thị trấn Thanh Sơn, hoàn toàn không có gì đặc biệt, tới khi xem sinh nhật, chính là ngày hôm nay, thì ra đây là món quà sinh nhật.

Lý Khai Minh không khỏi tặc lưới, đây mới chỉ là sinh nhật mười sáu thôi đấy, nếu sinh nhật quan trọng hơn như 18,20 không biết còn thế nào, học sinh khóa này của Nhất Trung thật không đơn giản.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch