Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 573: Nữ chính. (1)

Chương 573: Nữ chính. (1)



Trong hiệp nghị quỹ giáo dục Lạc Thần với Nhất Trung, chiếc piano này được chỉ định cho Tôn Tôn được quyền ưu tiên sử dụng, xem hồ sơ Tôn Tôn xong là Lý Khai Minh hiểu rồi, đây kỳ thực là quà sinh nhật người ta tặng cho cô bé này, nhưng chiếc piano quá lớn, hiển nhiên không phải có thể đâu cũng đặt được, Tôn Tôn lại sống trong KTX, cho nên thuận tay tặng cho Nhất Trung ân tình này, hiệp nghị ba năm là vì khi đó Tôn Tôn tốt nhiệp không cần nữa nên tặng mà thôi.

Lòng không khỏi cảm thán, mình cả đời làm giáo dục, vậy mà chẳng bằng món quà sinh nhật của cô bé mười sáu tuổi.

Kết thúc nghi lễ trao tặng, ngay buổi sáng hôm đó chiếc đàn piano cực lớn trở thành đề tài bàn luận sôi nổi, trước kia Nhất Trung cũng có hai chiếc piano, nhưng chỉ cần nhìn bề ngoài là biết thua xa rồi. Một số nữ sinh học piano không khỏi ảo tưởng mình ngồi trước piano như thế diễn tấu, còn chẳng phải như nữ chính trong truyện ngôn tình à? Chỉ cần ngồi bên chiếc piano cao nhã sang trọng đó thôi cũng khiến người ta xinh đẹp hơn ba phần rồi.

- Tôn Tôn này, bạn biết chơi piano không?

Dương Hiểu Lệ thò đầu qua hỏi:

Tôn Tôn đang sắp xếp quà sinh nhật hôm nay, mặc dù cô không có mấy bạn bé, nhưng quà thu được lại rất nhiều, học sinh thành phố nhiều tiền tiêu vặt hơn hẳn trẻ con nông thôn, trừ bạn học trong lớp, còn có học sinh lớp khác thường ngày có tiếp xúc, chủ yếu là nam sinh, nhưng nam sinh thì trừ bạn học trong lớp, cô không nhận quà của bất kỳ ai, tất cả khéo léo từ chối, khiến hôm nay thành ngày buồn của rất nhiều chàng trai, nam sinh 158 đặc biệt hả dạ.

- Thời sơ trung có học một ít, nhưng còn xa mới gọi là biết được.

Tôn Tôn có theo Liêu Du học, nhưng vì khi đó là năm thứ ba rồi, nên không có nhiều thời gian:

- Các bạn có biết cái đàn đó bao tiền không?

Vương Nghệ Linh từ giường trên thò đầu xuống, giọng thần bí:

- Chắc vài nghìn?

Dương Hiểu Lệ nói con số mà cô cho rằng là rất nhiều rồi:

- Vài nghìn? Có mà không đủ tiền vận chuyển.

Vương Nghệ Linh dài giọng:

- Bằng tiền mua một căn nhà ba tầng đấy, nghe cô Trương dạy nhạc nói thế.

- Gì? Thật sao?

Dương Hiểu Lệ không rõ một căn nhà giá bao nhiêu, nhưng bằng tiền ngôi nhà thì khủng khiếp qua rồi:

- Tặng thứ đó không bằng để giúp học sinh nghèo, chỉ mua danh kiếm tiếng, chẳng thiết thực gì.

Tôn Tôn rất không tán đồng hành vi này:

- Này.

Diệp Trúc Lan đi vào, nghe Tôn Tôn nói thế, giật giật ống tay áo cô:

- Gì thế?

Tôn Tôn quay đầu xòe tay ra:

- Quà sinh nhật đâu?

- Làm gì có ai đòi quà như thế chứ, không tặng.

Tôn Tôn thay đổi thật rồi, lại còn chủ động đòi quà, Diệp Trúc Lan suýt không nhận ra nữa:

- Dù sao bạn cũng sẽ tặng thôi, mau lấy ra đi, xem là thứ gì, không tốt không nhận nhé.

Tôn Tôn đưa tay cù:

Diệp Trúc Lan cười khanh khách cong người né tránh:

- Vừa rồi định tặng bạn, nhưng mà nghe bạn nói thế thì thôi.

- Mình nói gì?

- Ngốc ạ, quỹ giáo dục Lạc Thần, lần trước chị dâu dẫn chúng ta tới đâu?

Diệp Trúc Lan hỏi nhỏ:

- Á...

Tôn Tôn bấy giờ mới nhớ ra, nơi đó là hội sở thương vụ Lạc Thần, nói như thế còn chẳng phải …?

- Hừm, hiểu ra rồi hả, đó là món quà sinh nhật của Tần An tặng bạn, để trong trường có thể tùy ý sử dụng, sau khi bạn tốt nghiệp sẽ tặng cho trường.

Diệp Trúc Lan lấy trong túi áo ra một cái chìa khòa:

- Đây là chía khóa mở cửa bên lễ đường, bạn có thể tới chơi đàn bất kỳ lúc nào.

- Quà sinh nhật của mình?

Tôn Tôn ngỡ ngàng, trong đầu nhớ tới lời Tần An từng nói với mình:

“Cô gái xinh đẹp như bạn, vừa xuất hiện một cái là khiến người ta phải chú ý, nếu bạn đứng trên sân khấu, mặc lễ phục có đuôi váy vài chục mét bước ra từ màn sân khấu, bạn sẽ là nữ thần cao vời vợi, làm người ta ngưỡng mộ. Nhưng nếu bạn ôm đàn ghi ta, gần gũi tự nhiên, người ta sẽ thất vọng. Bạn chắc để ý rồi chứ, thông thường trong phim ảnh, khi muốn làm nổi bật vai nữ chính, họ đều cho nữ chính biết chơi piano, lễ phục trắng ưu nhã, piano lớn hình tam giác mới nổi bật thân phận của bạn.”

Cậu muốn mình thành nữ chính của cậu sao? Tôn Tôn nhìn Diệp Trúc Lan híp mắt cười đợi mình tỏ ra bất ngờ, sự kiêu ngạo trong lòng không chịu nổi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch