Không giống nhiều cô gái đặt hư vinh vào việc sở hữu đồ xa xỉ, hư vinh của Tôn Tôn là thứ khác, nhưng khi hư vinh đó được thỏa mãn, cô lại chẳng thể nói ra khỏi miệng.
Cô mong có một người đặc biệt quan tâm tới mình, Tần An tặng cô một cái đàn cầm, không quan trọng ở giá trị mà là vì cậu ấy ghi nhớ cả những chuyện nhỏ giữa hai người, dụng tâm đó khiến tim cô đập thình thịch, có chút xúc động, lại lo mình chỉ ảo tưởng, đó chẳng qua là món quà, còn những lời kia sớm quên rồi.
Chìa khóa do Diệp Trúc Lan đưa tới, cậu ấy có ý gì? Thực sự vì không có ý gì khác nên có thể để Diệp Trúc Lan biết sao?
Tôn Tôn nhìn cái chìa khóa hình thù kỳ lạ trong tay, chuôi chìa khóa có cái đầu cô gái, mặt tròn tròn, mắt to, khắc chữ "Diệp Tử", bên kia là cô gái khác, mặt hơi thon, tóc đuôi ngựa, dưới khắc chữ "Đuôi ngựa".
- Chìa khóa Tần An kiếm được, nhưng mà chuôi chìa khóa là do mình khắc, thế nào, lợi hại không?
Diệp Trúc Lan vênh mặt như đứa trẻ con thích khoe khoang thành tựu của mình, đưa ngón tay trái cho Tôn Tôn xem:
- Bị đứt tay nữa, mình không nói với Tần An.
Đầu ngón tay hồng hồng có vết xước mờ, Tần An mà thấy thế nào cũng đau lòng, Tôn Tôn cũng đau lòng, hai món quá, trong lòng cô có phân lượng ngang nhau.
Tôn Tôn ôm Diệp Trúc Lan vào lòng, mìm môi hỏi:
- Diệp Tử, chúng ta là bạn tốt nhất đúng không?
- Tất nhiên rồi.
Diệp Trúc Lan rất vui vẻ, đây là lần đầu Tôn Tôn chủ động ôm cô, chứng tỏ trong lòng rất xúc động:
Một bên là tình bạn trân trọng, một bên là tình yêu mong đợi, đều có thể nắm trong tay sao? Ánh mặt trời thu héo hắn từ ngoài cửa chiếu vào, xua đi mây đen sáng sớm, nhưng thời tiết vẫn lạnh, sự tiêu điều ấy khiến người ta sinh ra đa cảm, Tôn Tôn bò ngoài lên cửa sổ, thất thần nhìn ra ngoài.
Suốt cả buổi chiều Tôn Tôn né tránh Tần An, lòng hoang mang ưu thương, không biết phải làm thế nào.
Giờ tự học buổi tối, phòng học lớp 158 trở nên náo nhiệt, Dương Hiểu Lệ không biết nhận được thư tình của ai, Vương Nghệ Linh ở bên ồn ào, Diệp Trúc Lan chống tay mơ mộng, đám con trai ở ngoài hành lang tán gẫu, Tôn Tôn lặng lẽ cầm chìa khóa tới lễ đường lớn.
Bóng đem bao phủ trường học um tùm, những hàng cây buổi sáng khiến người ta dễ chịu thoải mái, đến tối biến thành con con ác thú, đứng im lìm đó, thi thoảng có gió thổi qua, phát ra tiếng xà xà sởn gai ốc.
Tôn Tôn chẳng phải là cô gái nhát gan, nhưng cũng không muốn đi ra ngoài vào ban đêm, chỉ là không nhẫn nại được muốn xem quà sinh nhật của mình.
Lễ đường lớn vuông vuông vức vức, mảng tưởng lớn từ trong bóng đen trải rộng ra, cánh cửa nhỏ rất dễ thấy, Tôn Tôn lấy chìa khóa, chắc vì đêm tối, động tác của cô trở nên hết sức nhẹ nhàng, nín thở, nhón chân mở cửa đi vào.
Trong lễ đường không ngờ sáng đèn, đèn màu treo trên cao phát tán ánh sáng lóa mắt, một người khom lưng bên cạnh chiếc piano hí hoáy gì đó.
Trộm.
Bằng tiền cả căn nhà, thứ này khiến trộm mò tới cũng là bình thường, chỉ là không ngờ chúng lại hành động nhanh như thế.
Thứ lớn thế này hắn không thể mang đi nhanh chóng được, Tôn Tôn định đi gọi người, nhưng nếu không phải hắn định trộm đàn, mà là trộm linh kiện thì sao? Không được, đây là quà sinh nhật của mình, mình còn chưa đụng vào mà, Tôn Tôn nghĩ đã tức giận, đưa mắt nhìn quanh, thấy cuộn dây điện đặt trên cái loa, tính toán khoảng cách, căng ngang làm bẫy, vẫn chưa yên tâm, quấn thêm vài dây nữa, sau đó lại nhặt một khúc gỗ từng bước đi tới.
Người kia nấp sau bóng cái đàn, đèn trên sâu khấu cực sáng, nheo mắt cũng không nhìn rõ, chỉ thấy hắn đang tập trung mó máy, Tôn Tôn giơ cao gậy gỗ đập xuống, không ngờ người kia phát hiện ra phản ứng nhanh nhẹn nghiêng người tránh ngay, lăn đi.
- Đừng, đừng, Tôn Tôn, là mình... Á.
Tôn Tôn muốn dừng tay nhưng không kịp nữa, khúc gỗ đập thẳng xuống vai Tần An, Tần An lăn mấy vòng, "rầm" một cái ngã khỏi sân khấu, cả lễ đường bao la tức thì lặng ngắt như tờ.