Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 575: Ghét cậu, thích cậu. (1)

Chương 575: Ghét cậu, thích cậu. (1)



Tần An nằm thẳng cẳng trên mặt đất, đầu nghiêng sang bên, chỉ có thử ra không hít vào, ngay cả một tiếng rên cũng không có, cơn đau làm y suýt nữa lịm đi.

- Tần An, Tần An... Cậu không làm sao chứ?

Tôn Tôn hoảng hốt ném vội khúc gỗ sang bên chạy xuống sân khấu nhìn, mặt tức thì trắng bệch, cô không dám đụng vào người Tần An, cô được học sơ cứu ở trường, người bị thương không thể tùy tiện đụng vào nếu không rất có thể sẽ khiến thương thế nặng hơn:

Tần An không trả lời, không có bất kỳ phản ứng nào.

- Để, để mình đi tìm người.

Cho dù Tôn Tôn lòng như lửa đốt, vừa hối hận vừa tự trách, nhưng cô vẫn lý trí, nếu Tần An bị thương, mình ở đây cũng vô ích, vội đứng lên, định đi tìm giáo viên:

- Mình... Mình không sao...

Tần An lên tiếng, thều thào rên rỉ, chỉ thấy ngực, bụng, đùi, đầu gối đau đớn, còn may, không bị thương ở đầu, vừa rồi nằm im một lúc là để tự cảm thụ thương thế, có vẻ, không bị gãy xương gì cả:

- Không sao thật chứ?

Tôn Tôn muốn kéo Tần An dậy, không biết làm thế nào:

- Bạn, bạn làm cái gì thế hả? Vô duyên vô cớ lao vào đánh mình là sao? Đùa cũng không đùa cái trò nguy hiểm như thế chứ?

Tần An thở hổn hển bò dậy, mỗi một động tác đều làm xương cốt đau đớn, nhưng ai bảo Tôn Tôn ở bên cạnh chứ, nam nhi đổ máu chứ không rơi lệ:

Tôn Tôn lúc này mới dám đỡ y lên, Tần An còn sức mà giận, lại là giận mình, chứng tỏ thực sự không sao, đỡ tay Tần An đi lên sân khấu:

- Tưởng bạn là trộm.

- Bạn... Bạn...

Đầy bụng lửa giận của Tần An không cách nào phát tiết, hậm hực:

- Trộm gì được, cái đàn lớn như thế, không có xe cẩu thì trộm thế nào?

- Tưởng... chúng định trộm linh kiện... thế cậu ở đây làm gì, lấm lét như trộm ấy.

- Thật là, mình chỉnh lại âm thanh cho đàn...

Tần An thấy oan vô cùng:

- May mà là mình đấy, bạn nghĩ cầm một cái gậy xông vào là bắt được trộm à? Nếu là trộm thật thì bạn xong rồi... Sao lại hồ đồ như thế? Xem ra chơi với Diệp Tử lâu, nhiễm tính của bạn ấy rồi.

- Hừm cậu là trộm thật thì kết cục cũng như bây giờ thôi... Huống hồ mình đâu ngốc thế.

Tôn Tôn thấy mồm mép Tần An bắt đầu tích cực, yên tâm hẳn, chỉ bậc thang dưới sân khấu:

- Ở đó mình giăng dây điện làm ba cái bẫy, nếu gậy không hạ được cậu, chạy tới đó cậu càng thảm.

Tần An cứng họng, nghển cổ lên nhìn, hoàn toàn không phát hiện ra có bẫy ở đó:

- Rút lại lời khi nãy... Tên trộm nào gặp phải bạn đúng là xui xẻo.... úi da, đều là bạn hại.

Tôn Tôn yên tâm thì yên tâm, vừa rồi Tần An trúng một gậy của cô, lại ngã nặng như thế, cô đau lòng lắm chứ, dìu Tần An ngồi xuống ghế, xắn ông quần lên, không thấy máu, đầu gối ít thịt, ngã xuống càng đau:

- Còn chỗ nào thấy đau nữa không? Có cần mình xoa cho không?

- Không sao...

Tần An hít sâu một hơi, ngực tưng tức đợi lát nữa lên phòng y tế xem thế nào, vì Tôn Tôn cũng không cởi áo xem thương tích ở vai, chắc là tím bầm cả rồi. Y là thế, nếu chỉ thương nhẹ, lúc này sẽ vờ vịt kiếm chút bồi thường từ Tôn Tôn, nhưng thương nặng, tuyệt đối không để lộ ra làm cô phải lo lắng, đưa tay quệt miệng:

- Ngồi một lúc là ổn thôi, đừng lo, mình không sao.

Tôn Tôn nhìn thấy vết máu ở tay Tần An, ngẩng đầu thấy môi cũng nứt một ít, vẫn có máu chảy ra, chắc chắn bị thương không nhẹ rồi, vậy mà còn nói không sao được, lòng đau nhói, thỏ thẻ:

- Tần An, vì sao lại tốt với mình như thế?

- Vì đó là bạn mà.

Tần An không chú ý tới ngữ khí khác thường của Tôn Tôn, vẫn đang cảm thụ thương thế, vai vẫn là chỗ đau nhất, rát như bỏng vậy:

Vì mình sao? Đôi mắt Tôn Tôn mê ly như sắc nước ban đêm, hàng mi dài rung rinh, cánh môi mềm khẽ chạm vào môi Tần An.

Tần An thối tha, Tần An xấu xa, lần nào cũng thế, luôn khiến mình kiếm được lý do tự lừa mình lừa người, thân thể Tôn Tôn run khẽ, dù sao không phải lần đầu nữa, mình chỉ muốn làm cậu ấy bớt đau thôi, mình làm cậu ấy đau, cũng cho cậu ấy ngọt ngào bồi thường, thế là đủ rồi chứ?

- Tôn Tôn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch