Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 577: Sau này (*) (1)

Chương 577: Sau này (*) (1)



(*) Tên bài hát.

- Nhưng mình thích bạn, Tôn tôn, mình thích bạn.

Tần An vừa nói vừa từ từ đưa tay lên vuốt hai má đỏ rực của Tôn Tôn, nhìn đôi môi đỏ mọng kiều diễm nhớ lại xúc cảm lúc đó, miệng khô khô, nín thở, chầm chậm, chầm chậm xích lại:

- Xấu xa.

Tôn Tôn ngây người nhìn Tần An, đến khi hơi thở của y phả vào mặt mới sực tỉnh đẩy một cái, thoát khỏi vòng tay của y:

- Đừng có mở mồm ra là nói thích mình, mình không tin cậu đâu.

Chỉ thiếu chút nữa, vừa rồi hành động hơi chậm, Tần An hơi tiếc, nhưng y biết, mình còn rất nhiều cơ hội, quay người đối diện với chiếc đàn piano, tay đặt lên phím đàn ấn vài cái thử cảm giác, không có nhạc phổ, khẽ ngâm nga trong họng một lúc, đến khi dần quen rồi, tiếng đàn du dương truyền ra. Lâu không đánh đàn, tay có chút gượng gạo, nhưng tiếng hát cất ra tận tim.

- Sau này, khi anh rốt cuộc đã biết yêu một người là thế nào, đáng tiếc em đã đi xa rồi, biến mất trong biển người mênh mông..

Tiếng đàn piano Steinway & Sons lần đầu tiên vang lên ở Nhất Trung, đại lễ đường rộng lớn vang vọng âm thanh cả chuyên gia không thể bắt bẻ được, Tôn Tôn không để ý tới cái đó, chỉ ngây ra nhìn Tần An.

- Về sau, dưới hàng nước mắt anh hiểu ra, có những người bỏ lỡ là mất nhau mãi mãi,

Tôn Tôn dịu mắt, sống mũi cay cay, trong giọng hát của cậu ấy vì sao luôn ẩn chứa một thứ đau đớn chua xót chiếm lĩnh toàn bộ cõi lòng như vậy?

- Hoa dành dành nở trắng muốt

Rơi lên vạt váy xanh của em

Thích em, anh thì thầm nói

Cúi đầu xuống ngửi thấy mùi hoa thật thơm

Đêm vĩnh hằng ấy

Sinh nhật mười sáu tuổi của em

Đêm anh đã hôn em...

Tôn Tôn ngồi xuống bên cạnh, nghiêng đầu dựa vào vai Tần An, nghe cậu ấy hát, nghe cậu ấy thổ lộ tình cảm, lặng lẽ đợi khi tiếng đàn ngừng lại, không vỗ tay, chỉ hỏi:

- Tần An, cậu thực sự thích mình sao?

- Đúng thế, Tôn Tôn, mình thích bạn.

Ngón tay Tần An rời phím đàn, ôm chặt lấy Tôn Tôn, như muốn dung hòa cô vào tim mình:

- Ừm … tùy cậu.

Tôn Tôn rất muốn hỏi thích cỡ nào, có bằng thích Diệp Trúc Lan không? Nhưng lần nữa câu nói đó chỉ có thể giữ trong lòng, mà cô rốt cuộc không thể lừa dối tỉnh cảm của bản thân, cô cũng không thích lừa dối bản thân, không muốn phá hỏng giây phút này, dù hạnh phúc này kéo dài được bao lâu, rồi ba người ở bên nhau tới khi nào?

Ngọt ngào mà ưu thương, hoặc là ưu thương nhưng ngọt ngào, sinh nhật mười sáu tuổi của Tôn Tôn trải qua trong tĩnh lặng.

....

Sau sinh nhật mười sáu tuổi của Tôn Tôn thời tiết mỗi ngày một lạnh, đoán chừng không bao lâu nữa có thể mặc áo len rồi, Khuông Vịnh Mai gọi điện thoại cho Diệp Trúc Lan, nói kỳ nghỉ lần này Diệp Trúc Lan không cần phải về nữa, sẽ mang áo len tới cho cô, Tôn Ngạn Thanh và Trọng Hoài Ngọc cũng tới thành phố, trang trí nhà cửa, Tôn Tôn cũng không về nữa.

Kỳ nghỉ mỗi tháng một lần đang tới gần, giúp đám học sinh mệt mỏi được tiếp thêm sinh khí. Bảy ngày sau kỳ thi Olympic, Nhất Trung truyền ra một tin tức oanh động, làm người ta quên chửi rủa mùa đông năm nay tới sớm, làm người ta quên thảo luận cuối tuần này đi đâu.

Đã có thành tích thi Olympic thành phố rồi, vì dù sao chỉ là kỳ thi lựa chọn, không phải là thi tranh giải chính thức, trường học không trống giong cở mở tuyên dương, chỉ dán thông báo ở cổng trường, cùng với tấm bảng dựng trên đường tới nhà ăn, hai nơi có lưu lượng người qua lại đông nhất.

Lần này Nhất Trung có tổng cộng năm mươi tám người tham gia thi, năm thứ ba có bốn mươi mốt người, năm thứ hai có mười sáu người, năm thứ nhất chỉ có một. Năm thứ ba có tám học sinh lọt vào top 10 các môn, năm thứ có hai người vào top 10 các môn, chiếm cứ tới 1/3 vị trí trong top 10, nhất là môn vật lý, Nhất Trung độc chiếm top 3.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch