Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 578: Sau này (*) (2)

Chương 578: Sau này (*) (2)


Bành Hi Hiền thành tích cực kỳ đáng chú ý, số học 85 điểm, trong khi điểm trung bình môn số học của Nhất Trung chỉ có 78, thành tích cao hơn rất nhiều học sinh năm thứ ba, hai môn kia thấp hơn song đều ở top 5, thế là đủ kiêu ngạo lắm rồi.

Nhưng chẳng ai để ý tới hắn cả, vì Tần An lần nữa tạo nên kỳ tích khiến người ta phải trố mắt, ba môn vật lý, số học, hóa học đều đạt điểm tuyệt đối, thậm chí hiệu trưởng Lý Khai Minh phải gọi điện thoại xác nhận mấy mới dám công bố ra ngoài.

Năm thứ nhất, lại vừa vào học được hai tháng, chính thức lên lớp có hơn một tháng thôi, vậy mà đạt được điểm tuyệt đối trong kỳ thi bao quát toàn bộ kiến thức ba năm cao trung, điều này gần như có nghĩa là Tần An có thể tham gia thi đại học rồi.

Một học sinh như thế xuất hiện khiến lãnh đạo trường và các giáo viên đều hân hoan hết mức, Nhất Trung vẫn giữ tỉ lệ học sinh đổ đại học chính quy rất cao, nhưng đã lâu lắm rồi chưa có học sinh lọt vào top 3 thi đại học toàn tỉnh.

Năm vừa qua nữ sinh có thành tích tốt nhất trường đỗ vào Đại học Thanh Hoa cũng chỉ đứng thứ 6 toàn tỉnh.

Đứng đầu toàn tỉnh? Đó là điều nghĩ cũng không dám, ngay Lý Khai Minh bây giờ cũng bắt đầu kỳ vọng, trải qua ba năm học tập nữa, Tần An đạt tời trình độ nào?

Lý Khai Minh quyết định gọi điện cho Cung Lâm Tường, đứa học sinh này nhất định phải bồi dưỡng trọng điểm, để giáo viên các môn chú ý một chút.

Gọi điện thoại xong thì có tiếng gõ cửa, Bành Hi Hiền đi vào:

- Hiệu trưởng Lý, thầy tìm em ạ.

- Hi Hiền, ngồi đi nào.

Lý Khai Minh vui vẻ nói:

- Lần này thành tích rất tốt, thành tích ba môn của em đều đứng đầu năm thứ hai... Phải rồi, hội học sinh các em gần đây tổ chức hội nghị giao lưu học tập phải không, nhất định phải để Tần An chuẩn bị tốt phát biểu nhé, để truyền thụ tâm đắc học tập cho mọi người.

Bành Hi Hiền gật đầu, nhưng mặt thì nóng rát, biết Lý Khai Minh không vô vị tới mức đi mỉa mai mình, nếu người khác mà khen hắn như vậy, nói không chừng Bành Hi Hiền nổi giận rồi, "đứng đầu năm thứ hai?", không khác gì tát hắn một cái.

Cố áp lửa giận và ghen tỵ trong lòng xuống, thử thăm dò:

- Thành tích Tần An làm rạng danh trường ta, đợi tới năm thứ ba hẳn không cần nghĩ tới danh hiệu học sinh ưu tú nữa rồi, bằng vào năng lực của bản thân thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại không thành vấn đề. Em nghĩ danh hiệu đó nếu giành cho học sinh khác, chúng ta sẽ có thêm một suất vào đại học hàng đầu.

- Em nói cũng phải.

Lý Khai Minh tâm trạng vô cùng tốt, không chú ý tới tâm tư u ám của Bành Hi Hiền:

- Chắc em chưa biết, thực ra Tần An thời sơ trung đã được dự bị báo danh học sinh ưu tú cấp tỉnh rồi, nhưng mà nghĩ tới vinh dự này lên cao trung có ý nghĩ hơn nên áp lại, chưa báo lên tỉnh ủy thôi, nên thế nào trường ta cũng có một hạn ngạch nữa...

Có được vinh dự học sinh ưu tú hay không, kỳ thực không liên quan nhiều tới thành tích học tập, rất nhiều trường học có năng lực tranh thủ hạn ngạch này đều định sẵn, Bành Hi Hiền nghe mà thầm giật mình, té ra thời sơ trung đã có lực như vậy rồi, chứ cái trường học ở thị trấn nhỏ làm sao có nổi hạn ngạch, hoặc có quan hệ cực mạnh, hoặc là làm ra chuyện oanh động mới có khả năng được vinh dự này.

Rốt cuộc bối cảnh Tần An có bao tầng đây? Sau này mình phải cẩn thận hơn mới được, không thể để thằng nhóc đó biết mình có ý đồ đối phó với nó.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch