Thành tích của Tần An khiến những học sinh lớp 156 vốn định cạnh tranh với y đồng loạt buông cờ trắng, ánh mắt di chuyển sang mục tiêu nghĩ rằng khả quan hơn.
Mới đầu ai cũng cho rằng Đường Mị là cao thủ ẩn mình trong tiểu thuyết võ hiệp, không thèm thể hiện võ công của mình, đợi tới đại hội võ lâm mới lên lôi đài, đánh bại anh hùng bốn phương, chiếm ngôi minh chủ, nhưng bây giờ xem ra chỉ hữu danh vô thực thôi, có lẽ sơ trung dựa vào cách học kiểu mọt sách có thành tích tốt, lên cao trung rồi, cần đầu óc linh hoạt nhiều hơn không theo kịp nữa.
Đường Mị thong thả lật cuốn sách cũ nói về ngành nhân văn, thứ mà học sinh cao trung bình thường đọc không khác gì ru ngủ, cô hoàn toàn không để ý tới suy nghĩ của người khác. Thi thoảng lại ngẩng đầu lên ngẫm nghĩ gì đó, ở cuốn sổ tay ra, viết lách gì đó rồi đứng dậy ôm cuốn sách dầy của mình đi, chẳng bận tâm giáo viên vừa mới đi vào lớp, giáo viên chỉ biết lắc đầu.
- Cô ta làm sao thế? Không coi ai ra gì.
Trần Duyệt ngồi bên cạnh Ngải Mộ nhíu mày tỏ ý không thích:
Tần An ngước mắt lên một chút, lại cúi xuống vẫn chuyên tâm giải bài tập, không hề vì thành tích cao mà tự mãn, y không cho rằng người thường có thể lý giải được Đường Mị, ngay cả y chỉ may mắn có cơ hội đặc biệt tiếp xúc với cô mà hiểu hơn chút thôi.
Nói một câu thế nào nhỉ, chim sẻ không thể hiểu chí của đại bàng, à, nói thế cũng không đúng với Đường Mị, có thể Đường Mị chẳng hề có thứ gọi là chí lớn theo quan niệm bình thường, người chê cười Đường Mị, có lẽ không biết đang bị Đường Mị thương hại vì hoàn toàn không hiểu được hạnh phúc của cô, không hiểu được chân lý triết học nhân sinh. Tần An cũng thế, nhưng y nắm được hạnh phúc của mình là gì, thẳng tiến tới đích đó.
Buổi chiều tan học, Tần An nhận được điện thoại của Dương Thanh gọi tới ăn cơm, về nhà nói với chị dâu một chuyến, sau đó tới nhà Dương Thanh.
Tần An bấm chuông cửa, người ra mở cửa là Tằng Phù Dung.
- Cậu được đấy, tới đây để khoe khoang à? Nói cho cậu biết, dám đắc ý một chút thôi, chị bảo Thiên Thiên đá đít.
Tằng Phù Dung dứ dứ nắm đấm uy hiếp:
- Em nào dám, đừng nói Trần Thiên Thiên, chỉ cần chị chống hông, nghiêm mặt một cái là em không dám đắc ý rồi. Oa, thơm quá, chị đừng ngăn em nữa.
Tần An cười hì hi kéo tay Tằng Phù Dung vào nhà, quả nhiên là Tằng Nhất Minh về nhà nấu cơm:
- Em nhớ buổi tối chị tới trường ôn tập, lát nữa ăn cơm xong dẫn em đi với nhé.
Rất nhiều học sinh ngoại trú ở gần trường đều có thói quen tới trường học tối, một là vì không khí trong trường dễ tập trung học tập, trong nhà thiếu kỷ luật ước thúc, lại có nhiều thứ cám dỗ, TV, truyện, phim ảnh, đồ ăn. Đi uống ngụm nước, ăn cái bánh, xem chút TV, mỗi thứ một chút cũng lỡ không biết bao nhiêu thời gian. Ở trường có bố trí giáo viên trực ban, giải đáp nghi vấn cho học sinh, đến trường học có nhiều lợi ích.
Tập thể giáo ủy cách Tam Trung không xa, trị an ở Lâu Tinh rất tốt, ra đường buổi tối không lo, Tằng Phù Dung từ năm đầu đã có thói quen này, nhưng giờ tự học buổi sáng thì không tham gia, dù sao sức cám dỗ của cái chăn ấm áp vào buổi sáng không dễ gì mà kháng cự được.
Tằng Phù Dung hoài nghi, phải chăng Tần An định tìm Trần Thiên Thiên báo thù lần trước xỉ nhục Nhất Trung.
Lần trước rời Nhất Trung, cô từng hỏi Trần Thiên Thiên chuyện liên quan tới Tần An, không ngờ Trần Thiên Thiên lại không chịu nói, làm cô không khỏi nghi hoặc, hai người họ cực thân, không chuyện gì không thể không nói, cớ sao chuyện này lại phải che dấu?
Nhất định Tần An võ công cực cao, còn Thiên Thiên thì thua quá thảm, nói không chừng bị tụt quần đánh đít, có khi còn hơn nữa... Chẳng lẽ Tần An là tên xấu xa? Vì như dâm tặc trong tiểu thuyết võ hiệp, ỷ mình võ công cao cường đi khắp nơi hái hoa?
Tằng Phù Dung càng nghĩ càng kích thích, tim đập gia tốc, má nóng bừng, chắc chắn Tần An là người như thế.