Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 580: Nữ hiệp đại chiến dâm tặc. (2)

Chương 580: Nữ hiệp đại chiến dâm tặc. (2)
Nhìn nó lúc nào cũng cười hì hì, nói không chừng có trái tim cầm thú...

Trần Thiên Thiên váy trắng phiêu dật, tay cầm trường kiếm, đối diện là Tần An toàn thân đồ đen, dùng tất bịt mặt, hai người chiến đấu trên mái nhà, đao kiếm va chạm liên hồi.

Đột nhiên Trần Thiên Thiên lộn mình trên không, lợi dụng góc độ dùng kiếm phản chiếu ánh trăng làm Tần An lóa mắt, kiếm lóe lên, chém rách tất chùm đầu, lộ ra khuôn mặt thật của Tần An. Trần Thiên Thiên quát lên:

- Dâm tặc, đi đêm lắm có ngày gặp ma, ta sớm biết hôm nay người muốn xông vào khuê phòng Tằng đại tiểu thư, chuyên môn đợi ở đây, từ nay về sau, giang hồ không còn Dâm tặc Tần An nữa, xem chiêu!

Nói rồi Trần Thiên Thiên dùng một chiêu Thiên ngoại phi tiên, Tần An vất vả chống đỡ, thấy mình rơi vào thế yếu tuyệt đối, dùng chiêu sát thủ mà đám hèn hạ vô sỉ nào cũng thông thạo, ném ra một nắm bột trắng.

- Hỏng rồi.

Trần Thiên Thiên mặt trắng bệch, muốn né nhưng bột trắng bao phủ cả trời đất, không may hít vào một ít, cô kinh nghiệm giang hồ phong phú, tích tắc liền nhận ra đây không phải vôi bột, mà đây là thứ chỉ cần một chút thôi khiến người ta mất lý trí... Đây chính là dâm dược mạnh nhất trong truyền thuyết.

Đầu óc ngày càng mơ hồ, thân thể ngày càng nóng nực, nhờ nội công cao cường, Trần Thiên Thiên vẫn giữ được tỉnh táo, nhưng cô không cách nào điều khiển được bản thân, cô đã rơi vào bàn tay của dâm tặc Tần An, quần áo trên người rơi từng chút chút từng chút một. Lúc bị đặt xuống giường liền nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Tằng đại tiểu thư, hiểu ra, đêm nay không những không bảo vệ được Tằng đại tiểu thư, mà cả hai đều rơi vào tay tên dâm tặc Tần An...

- Chị Phù Dung, nghĩ gì mà hưng phấn thế?

Tần An ăn cơm xong cùng Tằng Phù Dung đến Tam Trung, trên đường đi Tằng Phù Dung hồn vía ở đâu đâu, thấy cô sắp va phải đèn đường vội giữ lại:

- Á... Phi lễ.

Tằng Phù Dung hét lên tránh sang bên:

- Làm sao thế?

Tần An giật nảy mình, vài người đang đi đường dừng lại lưu ý tới chỗ bọn họ, đang bất ngờ chưa hiểu chuyện gì xảy ra? Nếu không nói không chừng đã xông vào làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi.

Tằng Phù Dung sực tỉnh, nhìn Tần An không phải toàn thân áo đen, vỗ ngực:

- Không sao, cậu tự nhiên kéo tay chị làm gì?

- Không kéo chị thì chị va vào đèn rồi, nghĩ gì mà vui vẻ thế?

- Vui chỗ nào? Nói vớ vẩn.

Tằng Phù Dung đỏ mặt, mình làm sao lại vui chứ, thằng nhóc cả hiểu gì hết, thường ngày cô thích đọc tiểu thuyết võ hiệp, hay tưởng tượng ra mình là nữ chính trong đó, rất vui, chỉ là thứ hôm nay tưởng tượng ra, có hơi khó nói ra lời:

Tần An lắc đầu, con gái tuổi này thật không lấy lý thường mà suy đoán được, tất nhiên không tính chị An Thủy của y, năm ngoái gặp An Thủy, cô mới mười tám thôi, hơn Tằng Phù Dung một tuổi, nhưng mà dù Tằng Phù Dung có hai mấy cũng chẳng so được.

Tam Trung chẳng có gì đáng chú ý ở, cái cổng lớn như bao cái cổng khác, quản lý có vẻ lỏng lẻo hơn Nhất Trung nhiều, đã vào giờ học tối, bảo vệ ngồi im trong phòng bảo vệ xem TV, chẳng hỏi hai bọn họ có giấy ra vào không? Đi men theo con dốc tới cái sân bóng lớn có đường chạy bao quanh, đi vòng qua tới khu phòng học, dãy nhà ba tầng xây bằng gạch, tường vàng, thuộc kiểu kiến trung thấy nhan nhản nhìn qua bao lần cũng chẳng thấy có đặc điểm gì để ghi nhớ.

- Tới đây làm cái gì?

Trần Thiên Thiên được Tằng Phù Dung gọi ra ngoài, lạnh nhạt hỏi:

- Cho cô thấy ná của tôi.

Trần Thiên Thiên búng điếu thuốc trong tay đi:

- Đi.

Sân bóng bốn phía sáng đèn, trống không chẳng có lấy bóng người, bao la tĩnh mịch khiến người ta rời rợn.

- Cho xem nào.

Trần Thiên Thiên dẫn Tần An tới đây, chìa tay ra:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch